Thư viện bài, chuyên mục ‘Chưa phân loại’

Singa Pura

Ngô Quang Hưng | 23 tháng 02, 2010 | Bản để in Bản để in

Trường NTU có cơ sở vật chất thật ấn tượng. Thích nhất là có cái hồ bơi giống hồ bơi ở “nhà”. Kiến trúc hơi nhàm, nhưng các buildings đều rất hiện đại, sạch sẽ, thoáng mát.

Đảo quốc sư tử chưa từng có sư tử sống. Với dân số khoảng 5 triệu, già nửa Sài Gòn, mật độ dân số ở đây đặc thứ 2 trên thế giới, chỉ sau Monaco. Trưởng nam họ Lý vừa là chuẩn tướng trẻ nhất trong lịch sử quân đội Singapore, vừa là thủ tướng có mức lương cao nhất thế giới. Năm nay anh ấy cho cái này vào hoạt động (phần dưới đã xong, phần trên gần xong).

Ăn uống ở Boat Quay đắt quá đáng thể. Ăn trong căng tin trường hay ở các khu dân cư thì rất rẻ.

Khu Geylang có các phố đèn đỏ, ở các Lorongs số chẵn, rất nhiều gái điếm người Việt. Nghe bảo chính phủ Singapore nhận ra nhu cầu này của dân và của lao động ngoại quốc, cho nên không cấm nhưng cũng không cho mời chào lộ liễu.

Đảo quốc Temasek có mức sống đắt thứ 3 châu Á, chỉ sau Tokyo và Osaka. Kể ra sống chui rúc trong một trong cơ man nào là các chung cư ở đây lâu thì mất vui, sống như kiến. Đi vào các khu nhà HDB flats có cảm giác như vào một cái tủ chứa đồ bẩn và thừa trong một căn nhà được dọn dẹp bề ngoài rất cẩn thận. Được cái là có các quán dim-sum rất ngon.

Bọn expats thì có lẽ thường thuê condos, tùy theo vị trí, giá cả nằm trong khoảng 1000usd đến 3500usd một tháng. Các khu này nhà cửa hiện đại hơn, có hồ bơi và phòng tập.

Mua một cái xe ô tô ở Sing, đi 5, 7 năm, thì dùng số tiền đó mua một căn hộ ở Sài Gòn cũng được.

Sentosa là một cái nhà tù. Vào 3 bước là muốn đi ra. Sau 10 bước thì quay ra luôn.

Xuống Changi beach thấy các bạn Malay giăng lều võng ngủ đêm ở bờ biển rất vui; khác hẳn không khí ngột ngạt trong Orchard. Chắc tại mình già. Hay là mình trẻ hẳn ra?

Đại để là thế, cưỡi ngựa xem hoa.

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (9) »

Mẹ và con và cổ tích Tết

Ngô Quang Hưng | 14 tháng 02, 2010 | Bản để in Bản để in

Hôm nay mùng một tết. Thay cho lời chúc, xin chôm bài của “người quen” để lên đây mời các bạn đọc.

TTXuân – Con gái thương, năm nay mẹ con mình đón tết ở Việt Nam, con nhé. Không như mẹ, con chưa biết nôn nao trước một hành trình. Nhưng con cũng đã biết hoan hỉ đón nhận nó. Con vào lớp dõng dạc thông báo với các cô và các bạn rằng “con sắp được đi Việt Nam”.

Việt Nam, với con, cũng giống như nhà hát, hứa hẹn những điều mới mẻ, khác nhịp sống ngày thường.

Cũng như con biết đi sở thú sẽ được xem hươu cao cổ, con biết về Việt Nam sẽ được ngồi xe gắn máy với ba mẹ, được đội mũ bảo hiểm (chứ không phải thắt dây an toàn) và được đi thăm ông bà. Con chưa biết vì sao mẹ nhẩm tính từng ngày, hay vì sao ba nói với bạn bè rằng trở về đón lại Tết Việt Nam là điều lẽ ra phải làm đã từ lâu lắm. Và con cũng không hiểu được vì sao khi các cô nhà trẻ hỏi có phải gia đình mình sắp đi Việt Nam không, thì mẹ đã “nhắc nhở” ngay rằng mình “về” chứ không phải “đi” Việt Nam.

Con mở lòng đón nhận mọi thứ trong cuộc sống ba năm tuổi như một mảng đất tơi khát nước, không phân biệt điều gì là nhỏ bé còn điều gì là lớn lao.

Con sẽ tròn xoe mắt nhìn nếu mẹ dùng những ngôn từ sách vở như cội nguồn, truyền thống, tổ tông. Với con, gần nhất và thật nhất là ba, là mẹ, là ngôi nhà nằm cạnh vạt rừng, là chiếc giường màu trắng và cái chăn màu xanh mà con ôm ngủ hằng đêm. Con cũng sẽ ngơ ngác nếu mẹ nói với con về khoảng cách. Con biết ông bà sinh ra ba mẹ, biết ba mẹ sinh ra ở Việt Nam.

Con không biết Việt Nam và nơi con sinh ra cách nhau nửa vòng trái đất, nên cũng không thể biết được các bạn của con đón lễ Tạ ơn cùng ông bà ở cách nhà các bạn một tiểu bang thì có khác gì ngày Tết, con thăm ông bà ở cách nhà mình hàng chục nghìn cây số.

Con cũng không biết thế giới đã đổi thay nhiều và nhanh đến thế nào. Nhiều chục năm trước, ông bà rời quê đi lập nghiệp cách vài trăm cây số mà đã thấy thăm thẳm xa. Giờ thì ba mẹ, cũng như hàng triệu gia đình trẻ, đang học hành và làm việc cách nơi sinh thành hai ba chặng máy bay vượt đại dương.

Ngày xưa, ông ngoại thèm nước mắm Phan Thiết phải chờ người nhà đi xe đò chở vào, ròng rã cả ngày đêm mới đến. Bây giờ, bà nội ở Sài Gòn đã nhìn thấy con tập ngồi tập đứng qua những cuộc điện thoại kèm hình ảnh hằng ngày, còn ba mẹ thì luôn sẵn đậu hũ mắm tôm và rau kinh giới trong bếp. Những khoảng cách tưởng chừng bất tận đều đã được nối liền, những điều dường như không thể đã trở thành một phần của cuộc sống trong thời đại mới.

Con đang lớn lên trong cuộc sống ấy, thời đại ấy. Con thích Bạch Tuyết và bảy chú lùn, thích chuột Mickey, con cũng thích sự tích Lang Liêu gói bánh, và thích xem đĩa phim ca nhạc có bài “bà còng đi chợ…”. Con đến trường, học nói tiếng Anh, học trang trí cây thông, ăn gà tây và mì ống.

Nhưng con cũng đang phả một phần đặc tính của gia đình mình vào lớp học – con mặc áo dài dự tiệc hóa trang làm các cô trầm trồ cả buổi, con hát “kìa chú là chú ếch con” vang lừng trong lớp, con đem mũ bảo hiểm xe máy vào cho các bạn thay phiên nhau đội cho vui. Nhờ con, cô giáo Ruth hào hứng chọn Sài Gòn làm địa điểm để thiết kế mô hình nhà trẻ quốc tế (cô rất chăm chú ghi nhận chuyện trẻ con Việt Nam bỏ tã sớm hơn trẻ con Mỹ đến cả năm!), còn ba mẹ của các bạn con thì được hướng dẫn làm món gỏi bưởi trong bữa ăn gia đình.

Nhìn con tung tăng trong cuộc sống tự nhiên như thở, đôi khi mẹ tự hỏi có cần phải áp đặt những thứ mẹ cho là quý giá vào trái tim hồn nhiên của con hay không. Mẹ chỉ muốn cùng con về Việt Nam đón Tết, để con hóa thân làm em bé phụ gói bánh như trong truyện Lang Liêu, ăn dưa hấu như truyện An Tiêm, sắp mâm ngũ quả và mặc váy mới đi chợ hoa như bài hát Tết trong phim ca nhạc.

Mẹ muốn con được sống trong thế giới mà có lẽ cho đến giờ này với con chỉ là một câu chuyện cổ tích như hàng trăm chuyện cổ tích khác mà con được nghe ba mẹ kể. Mẹ muốn con được làm tất cả những điều ấy dù mẹ biết với con gái ba tuổi, ấn tượng bánh chưng hay hoa đào Tết cũng không khác ấn tượng Lọ Lem hay Bạch Tuyết ở Disneyland.

Con chưa có trong vốn từ của mình những định nghĩa lớn lao, nhưng con đang đi tiếp con đường nối dài trong hành trình đến tương lai của tổ tiên, ông bà và ba mẹ – hành trình bắt đầu từ nghìn năm trước. Mẹ tin một ngày nào đó con sẽ tự mình khám phá những xúc cảm với cội nguồn theo cách của con, trong thời đại và thế giới của con. Con sẽ tự biết hương vị Tết có gì khác với sắc màu Disneyland. Còn lần này, mẹ con mình sẽ chỉ đón Tết và giành nhau miếng bánh chưng xanh thẳm – thế thôi, con gái nhé.

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (15) »

Sài Gòn: Hằng và Biến

Lê Hoàng Long | 28 tháng 06, 2009 | Bản để in Bản để in

Đã xa một thời gian, nay tôi mới có dịp về thăm Sài Gòn. Sài Gòn đổi thay nhanh quá, tôi như không nhận ra chính mình! Nhưng trong cái biến động đó, có những thứ mà so với hai ba năm trước vẫn không thay đổi.

Sài Gòn bây giờ kẹt xe nhiều hơn trước. Hôm đầu tiên đi ra đường để sang thăm gia đình vợ, cái nóng hầm hập bởi nắng Sài Gòn cùng với khói bụi và tiếng còi xe tác động mạnh vào các giác quan của tôi khiến lúc về nhà người tôi muốn lên cơn sốt. Ban đầu tôi nghĩ chỉ vì mình chọn ngay giờ cao điểm để đi ra đường, nhưng hóa ra đường Sài Gòn đông đúc và khói bụi không kể giờ giấc. Đường sá đã chật lại càng trở nên chật hơn với vô số công trình giao thông và xây dựng. Mật độ xe Sài Gòn tăng lên như vậy, nhưng người ta vẫn vô tư đi ngược chiều, vẫn vô tư vượt đèn đỏ, vẫn vô tư dừng xe lấn vạch, và những chiếc xe buýt sơn xanh vẫn vô tư lưu thông một cách trịch thượng. Sau bao năm rồi, cái còi xe vẫn chưa được dùng một cách lịch sự. Người ta nhấn còi để thúc giục người đang dừng đèn đỏ phía trước, dù cho đèn chỉ vừa chớm chuyển sang xanh, hay thậm chí khi vẫn còn đang đỏ. Người ta nhấn còi mà không cần biết tiếng còi xe của mình có giải quyết được ách tắc giao thông hay không, có khiến dòng xe đông đúc di chuyển nhanh hơn được chút nào hay không, có làm người khác khó chịu hay không. Nói cách khác, đối với nhiều người, ý thức văn hóa khi lưu thông trên đường vẫn không thay đổi, dù chiếc xe họ đang đi xịn hơn trước đây gấp nhiều lần.

Sài Gòn bây giờ quả là có nhiều xe xịn hơn trước, và người Sài Gòn ăn mặc đẹp hơn trước. Tôi hay đi với thằng em, được nó nhiều lần chỉ cho thấy những chiếc xe máy giá trị 150-200 triệu đồng mà hồi tôi rời Sài Gòn vẫn còn chưa xuất hiện. Rồi những chiếc xe hơi với giá trị tiền tỉ, thậm chí chục tỉ, lưu thông trên đường, điều mà trước đây hiếm hoi lắm tôi mới thấy được. Điều khiển những phương tiện lưu thông ấy là những người mặc đẹp và thời trang. Tôi đi trên đường thấy nhiều cửa hàng bán quần áo thời trang hơn trước. Và dĩ nhiên không chỉ cửa hàng quần áo, cửa hàng bán giày dép, điện thoại di động, điện máy, mỹ phẩm v.v… đền nhiều hơn trước. Đó là một sự biến đổi, phản ánh đời sống vật chất của dân Sài Gòn đã khá hơn hồi đó. Nhưng dù ăn mặc đẹp, điều khiển xe xịn, người ta vẫn thản nhiên vứt tàn thuốc lá, vẫn khạc nhổ trên đường. Tôi vẫn bị chen hàng khi xin hồ sơ cấp mới hộ chiếu, khi tính tiền trong siêu thị, hay khi mua vé xem phim. Xem phim xong, tôi vẫn thấy vỏ chai nước và hộp bắp rang bơ xả đầy các hàng ghế. Đầu con hẻm nhà tôi, không biết rác nhà ai cứ vô tư chất đống. Tôi vẫn nghe quá ít những câu “cảm ơn”, “xin lỗi”, “không có chi”. Bao lâu rồi, những điều ấy vẫn chưa được thay đổi.

Về được 1 bữa, tôi nhận ra rằng đi ăn hàng quán ở Sài Gòn bây giờ tốn kém hơn trước. Tôi hết hồn khi biết ổ bánh mì thịt tôi thường ăn trước đây giờ đã tăng giá gấp 3 lần. Quán phở trên đường Võ Thị Sáu giờ tăng giá gấp đôi, mà chất lượng thì giảm sút so với trước. Tiệm mì Tàu gần nhà vợ là địa điểm ăn sáng thường xuyên của tôi trước đây vì giá cả rất hợp túi tiền, giờ đây cũng tăng gấp rưỡi mà ăn xong, hai má tôi nhức tê vì bột ngọt. Mà không chỉ hàng quán mới tăng giá. Hầu như cái gì giá cũng tăng gấp đôi, gấp ba so với chỉ một hai năm về trước, dù có nhiều thứ Sài Gòn không hề khan hiếm. Giá cả thay đổi là vậy, nhưng tiền lương hưu của mẹ tôi vẫn không thay đổi. Mẹ tôi vẫn còn đi dạy hợp đồng, vẫn có khoản thu nhập thêm, nhưng còn nhiều thầy cô giáo khác phải chật vật sống với đồng lương ít ỏi. Tầng lớp thu nhập thấp ở Sài Gòn vẫn phải bươn chải, khổ sở trăm bề để mưu sinh, để tồn tại. Cho nên câu chuyện trong bữa cơm gia đình Sài Gòn bây giờ thường xuyên về tình hình vật giá hơn trước. Trước đây trong bữa cơm, nhà tôi hay nói về công việc của mỗi người, về những sự kiện vãn hóa xã hội nổi bật. Còn bây giờ là về giá thịt heo đã tăng bao nhiêu, giá vàng lên cao sẽ ảnh hưởng thế nào đến kinh tế. Tôi hiểu được vì sao có sự thay đổi đó độ chừng 1 tuần sau khi về lại Sài Gòn, khi bắt đầu thấm được những đổi thay về mọi mặt của thành phố.

Hôm đầu tiên khi tôi đi xe máy ra đường, mẹ tôi đưa cho chiếc mũ bảo hiểm, dặn dò kỹ lưỡng vì sợ tôi mới đi xe lại chưa quen. Ba tôi thì dúi vào tay một ít tiền, bảo rằng lãnh lương rồi ba sẽ cho thêm. Tối hôm sau đó, nhà tôi và nhà vợ tôi hợp lại ăn một bữa cơm gia đình, mừng hai đứa tôi về chơi. Bố vợ tôi, vẫn như những lần họp mặt trước đây, làm món đặc sản của ông là dồi heo. Tuy mẹ vợ tôi phải nấu chín mắm tôm để chấm vì e ngại dịch tả, nhưng tôi vẫn cảm nhận được hết cái hương vị thơm ngon của miếng dồi ăn với rau húng và ngò gai. Gia đình hai bên, cộng cả thằng em trai tôi, cả bà chị vợ tôi và ông anh cột chèo của tôi hôm ấy thật vui nìềm vui sum họp trong không khí đầm ấm, hạnh phúc như từ trước đến giờ không biến động.

Tối hôm đó, tôi thắp nhang bàn thờ tổ tiên. Mâm trái cây bên trái, bình hoa cúc bên phải và hai cây đèn cầy đỏ vẫn ở hai bên như trước khi tôi rời Sài Gòn đi sang vùng đất lạ. Tôi châm nhang rồi cắm vào lư đặt chính giữa bàn thờ. Mùi nhang thơm quyện vào không khí cùng với cái nhìn từ ái của những bậc tiền nhân như nhủ với tôi rằng: “Có những thứ mà Sài Gòn sẽ chẳng bao giờ thay đổi…”.

Sài Gòn – 2008

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (14) »

Internet 2008, vài con số

Ngô Quang Hưng | 27 tháng 01, 2009 | Bản để in Bản để in

Theo http://royal.pingdom.com/2009/01/22/internet-2008-in-numbers/

Email

* 1.3 billion – The number of email users worldwide.
* 210 billion – The number of emails sent per day in 2008.
* 70% – The percentage of emails that are spam.
* 53.8 trillion – The number of spam emails sent in 2008 (assuming 70% are spam).

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận »

Busy busy busy

Ngô Quang Hưng | 21 tháng 10, 2008 | Bản để in Bản để in

Năm nay hơi tham, ở trong nhiều TPC quá. (Hình như năm sau cũng vậy.) Đành khất các bạn nhiều câu hỏi chưa trả lời kịp.

Tôi đọc các bài báo tồi nhiều đến nỗi muốn bệnh luôn.

Cái môi trường “nghiên cứu” trong đa phần các đại học trên thế giới hiện nay tạo incentives cho nhiều nghiên cứu dỏm quá (kể cả của tôi). Phí thời gian của tất cả mọi người. Dù biết là cũng chỉ vì chén cơm nhưng vẫn chán!

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (2) »

Bài nói chuyện thật hay của J. K. Rowling ở Harvard

Ngô Quang Hưng | 30 tháng 06, 2008 | Bản để in Bản để in

J.K. Rowling, author of the best-selling Harry Potter book series, delivers her Commencement Address, “The Fringe Benefits of Failure, and the Importance of Imagination,” at the Annual Meeting of the Harvard Alumni Association.

Trích một đoạn:

So why do I talk about the benefits of failure? Simply because failure meant a stripping away of the inessential. I stopped pretending to myself that I was anything other than what I was, and began to direct all my energy into finishing the only work that mattered to me. Had I really succeeded at anything else, I might never have found the determination to succeed in the one arena I believed I truly belonged. I was set free, because my greatest fear had already been realised, and I was still alive, and I still had a daughter whom I adored, and I had an old typewriter and a big idea. And so rock bottom became the solid foundation on which I rebuilt my life.

You might never fail on the scale I did, but some failure in life is inevitable. It is impossible to live without failing at something, unless you live so cautiously that you might as well not have lived at all – in which case, you fail by default.

Every day of my working week in my early 20s I was reminded how incredibly fortunate I was, to live in a country with a democratically elected government, where legal representation and a public trial were the rights of everyone. Every day, I saw more evidence about the evils humankind will inflict on their fellow humans, to gain or maintain power. I began to have nightmares, literal nightmares, about some of the things I saw, heard and read. And yet I also learned more about human goodness at Amnesty International than I had ever known before.

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (2) »

Bất công

Ngô Quang Hưng | 07 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Vừa xem xong phim La Vie En Rose về cuộc đời Édith Piaf. Phim khá hay. Marion Cotillard đã xuất sắc mang lại một cá tính độc đáo cho nhân vật. (Tuy nhiên không biết có giống Édith thật ngoài đời hay không.)

Édith ngoại tình với nhà vô địch quyền anh thế giới Marcel Cerdan. Đây là mối tình sâu đậm nhất của Édith, vì thế cái chết do tai nạn máy bay của Marcel được đặc tả như một trong số các mất mát đau đớn nhất trong đời Édith.

Bất công!

Marcel có một vợ và ba con. Cuộc đời người vợ này chắc chẳng ai thèm để ý, trong khi cuộc ngoại tình lừng danh thì được lãng mạn hóa, là một mảng màu không thể thiếu của bức họa long lanh vĩnh cửu mang tên Édith Piaf.

Tương tự , người ta tiếp tục làm phim, viết sách, làm thơ, viết nhạc, bình luận, thần tượng hóa, thần thánh hóa những nhân vật lịch sử như Tần Thủy Hoàng, Alexandre Đại Đế, Thành Cát Tư Hãn, Julius Ceasar. Những người đã chết vì những tham vọng, chiến lược, và tư tưởng của họ thì bây giờ không còn có tên nữa. Chết 1 người là sự đau khổ. Chết triệu người thì chỉ còn là con số thống kê tô điểm cho những nhân vật lịch sử “vĩ đại”.

Tại sao người ta bị quyến rũ, thậm chí tôn thờ, những con người này và bi kịch do họ “gây” ra cho người khác?

Nếu chúng ta không viết một chữ, không nhắc một lời về họ (trừ vài quyển sử khô khốc), thì có thể nào họ đã không thực hiện tham vọng “lưu danh muôn thủa” bằng các cuộc chinh phục long trời lở đất? Hay ít ra làm giảm tầm của các cuộc chinh phục này lại, cứu được bao nhiêu mạng.

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (4) »

Làm gì nhân vụ Hoàng Sa, Trường Sa?

Ngô Quang Hưng | 06 tháng 12, 2007 | Bản để in Bản để in

Bạn HN hỏi trong một lời bình:

Nhan tien, em xin hoi anh nghi sao ve vu Truong Sa, Hoang Sa ma bi TQ chiem dong bay lau nay.

http://www.vnexpress.net/Vietnam/The-gioi/2007/12/3B9FD091/

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=232745&ChannelID=3

Về chiến lược của VN đối phó với anh bully Trung Hoa thì quá tầm của tôi, tôi không dám bàn. Vấn đề này cực kỳ phức tạp và khó chịu, không phải cứ “đàn bà cũng đánh” hay là “cho Mỹ lập căn cứ quân sự” hay là “tẩy chay bọn Tàu” là được.

Trong vai trò một công dân Việt Nam, tôi nghĩ chúng ta có thể làm những điều sau đây:

  1. Tìm hiểu về luật ranh giới biển thế giới và luật này trong ngữ cảnh tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa (thật ra là giữa nhiều nước chứ không phải chỉ có VN và TQ).
  2. Tìm hiểu lịch sử Việt Nam, nhất là lịch sử cận/hiện đại, với các hiệp nghị Pháp Thanh, các tranh chấp ngày xưa với TQ của Việt Nam Cộng Hòa, một số quyết định của miền Bắc thời chiến, vân vân.
  3. Lên tiếng phản đối trên báo chí trong và ngoài nước, dựa trên hiểu biết về lịch sử và luật pháp quốc tế mà ta tìm được qua phần 1 và 2. Bọn Trung Quốc đã làm điều này từ lâu. Có những thứ cực kỳ tinh tế, mà nếu scholars của chúng ta không làm thì quá muộn mất. Ví dụ như rất nhiều bản đồ trên thế giới ghi biển Đông ta là South China Sea. Ta phải “dân vận” gọi nó là “East Vietnam Sea”.
  4. Raise awareness về đề tài này với bạn bè nước ngoài. Lập websites, thu tập tài liệu, bằng chứng, bài viết ủng hộ Việt Nam về đề tài này. Đối tượng phải là người nước ngoài, do đó websites bằng tiếng Anh và tiếng Tàu và phải làm cho chuyên nghiệp. Chứ còn viết tiếng Việt cho nhau đọc thì chưa đủ, mặc dù “raise awareness” của người Việt về đề tài này cũng là một việc cần làm ngay.

Những việc tầm như thế là những việc mà từng công dân chúng ta có thể làm. Bạn có thể bắt đầu bằng các bài viết bên tạp chí Thời Đại Mới về ranh giới biển Đông (số tháng 7/2007 chẳng hạn), bên vinavigation.net, hay luận án của tiến sĩ Nguyễn Nhã tôi để ở đây:

http://www.cse.buffalo.edu/~hungngo/BD/Nguyen-Nha-Thesis/

Trong đó có cả bản HTML và bản Word. Bác Nguyễn Nhã là một trong số rất ít những scholars Việt Nam đã “theo đuổi” vụ này rất nhiều năm, từ hồi bác ấy làm Tập San Sử Địa về chính đề tài này trước 75. Tôi định tiến hành dịch luận án của bác ấy sang tiếng Anh nhưng không đủ khả năng ngôn ngữ và thời gian. (Có nhiều từ cực kỳ khó dịch!!). Các bạn nào giúp được việc này thì đóng góp của các bạn cho quê hương rất lớn lao! Tổ quốc sẽ ghi công các bạn.

Tôi sẽ post một số bài về ranh giới biển và lịch sử tranh chấp trong thời gian tới.

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (120) »

Câu hỏi cơ bản cho các bạn đọc blog KHMT

Ngô Quang Hưng | 24 tháng 04, 2007 | Bản để in Bản để in

Một bạn email cho tôi với câu hỏi sau:

ban oi! minh hien nay dang dinh thi vao nghanh khoa hoc may tinh! Vay ban co the cho minh biet doi net ve no, tuc la se hoc ve cai gi va sau nay hoc ra thi se lam ve cai gi duoc khong? Cam on !

Tôi đã viết rất nhiều thứ trên blog này có liên quan đến câu hỏi này, nhưng thật sự chưa có một câu trả lời ngắn gọn và dễ hiểu cho một học sinh trung học.

Thay vì tự ba hoa một mình như thường lệ, xin đặt câu hỏi này cho các bạn đọc blog. Câu trả lời phải tránh tối đa các thuật ngữ chuyên môn. Các bạn đọc blog đa phần là dân chuyên ngành. Bạn giải thích về ngành nghề của mình cho một học sinh trung học như thế nào?

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (14) »

Thơ Trần Tịnh Yên

Ngô Quang Hưng | 06 tháng 03, 2007 | Bản để in Bản để in

Láng giềng

Giếng làng
Ai thả bùa yêu
Sông quê ai thả câu Kiều
Không trôi

Thương nhau
Cau sáu bửa đôi
Trầu têm cánh phượng
Thắm môi láng giềng
Tôi về
Cưới mắt chim quyên
Cưới em
Sính lễ một thuyền hoa xoan
Trăm tiền
đổi được mấy quan
Tôi đem mua lấy
môi ngoan em cười

Xem thêm ở đây

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận »

Ảnh Bách Khoa hồi 86

Ngô Quang Hưng | 06 tháng 01, 2007 | Bản để in Bản để in

Hay quá, cảm ơn anh Chương đã cho link. Dĩ nhiên, bây giờ toàn bộ khu vực này trông khác lắm rồi. Cả bên trong trường cũng khác. Nhiều căn tin mất đi, căn tin mới xây bề thế hơn. Không còn chỗ nào khả dĩ có thể đánh tiến lên chặt hẻo được :-) .

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận »

Kêu gọi đóng góp cứu trợ bão số 6

Ngô Quang Hưng | 03 tháng 10, 2006 | Bản để in Bản để in

Lời kêu gọi và các cập nhật liên quan.

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận »

Người Anh và Trung Quốc làm toán khác nhau.

Lê Hoàng Long | 29 tháng 06, 2006 | Bản để in Bản để in

Bài trên VNExpress:

Tư duy của người nói tiếng Anh bản địa khác xa so với người dùng tiếng Trung làm ngôn ngữ mẹ đẻ. Cả hai đều dễ dàng giải những bài toán số học, song sử dụng các vùng não khác nhau.
Ảnh chụp cộng hưởng từ cho thấy những vùng não loé sáng khi người Trung Quốc bản địa và người Anh bản địa thực hiện các nhiệm vụ liên quan đến biểu tượng và con số.
Một nhóm nghiên cứu đã sử dụng các bức ảnh chụp não để tìm hiểu vùng nào trên não loé sáng khi người ta thực hiện những con tính đơn giản, chẳng hạn 3 cộng 4 bằng 7. Tất cả người tham gia đều sử dụng hệ thống chữ số Ảrập – được sử dụng trong cả hai nền văn hoá: Anh và Trung Quốc.
Cả hai nhóm đều vận dụng đến một vùng não có tên gọi vỏ dưới đỉnh, liên quan đến việc đọc và hình dung số lượng.
Tuy nhiên, nếu như người nói tiếng Anh gốc có thêm hoạt động ở vùng xử lý ngôn ngữ, thì người Trung Quốc bản địa lại sử dụng thêm một vùng não để xử lý thông tin thị giác.

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (1) »

Có mấy cách để tham dự trận chung kết World Cup?

Lê Hoàng Long | 17 tháng 06, 2006 | Bản để in Bản để in

Với một fan ghiền đá banh như tôi thì việc mơ mộng mình được có mặt trong trận chung kết của một kỳ World Cup là điều đương nhiên. Vậy có những cách nào để có mặt được trong trận chung kết ?
1. Bỏ tiền ra mua vé, dĩ nhiên phải bỏ cả tiền đi du lịch.
2. Xin làm một chân tạp vụ, phục vụ cầu thủ trong trận chung kết.
3. Xin làm vệ sĩ, cảnh vệ, nhưng phải xin được đứng ở khu vực khán đài có màn hình TV.
4. Trở thành phóng viên thể thao của một tờ báo, đài truyền hình có uy tín.
5. Tham gia được vào ban tổ chức giải.
6. Phấn đấu được làm trọng tài thổi trận chung kết.
7. Đợi đến lúc Việt Nam tổ chức World Cup rồi xin làm tình nguyện viên.
8. Trở thành cầu thủ được gọi vào đội tuyển tham gia trận chung kết.
9. Trở thành thân nhân của cầu thủ, trọng tài tham gia trận chung kết.
10. Trở thành tổng thống, thủ tướng của nước đăng cai.
Còn cách nào nữa không hè ?

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (5) »

Biện pháp chống tiêu cực siêu độc đáo!!

Lê Hoàng Long | 30 tháng 04, 2006 | Bản để in Bản để in

Tin. Đọc mà cứ ngỡ hôm nay là ngày 1 tháng 4, cứ gọi là cười lăn cười lộn.
(Đăng rồi mới thấy bạn sontran đã gửi link này trong bài trả lời ở dưới. Thôi bỏ lên đây để mọi người dễ đọc hơn, bạn sontran nhé!)

Chuyên mục: Chưa phân loại | Bình luận (1) »