Sonata ánh trăng

Sô nát ánh trăng (movement số 1 — Adagio sostenuto) là một khúc nhạc kỳ lạ. Trên cả guitar lẫn piano, người chơi có cảm giác đi thăng bằng trên một sợi dây mỏng manh qua vực sâu muôn trượng; chỉ một bước nhấn mạnh nhẹ, manh nhe, là hỏng toàn bộ chuyến đi. Vậy mà các Maestro vẫn có thể nhảy múa trên dây, như không cần cố gắng gì. Còn thính giả thì chìm dần xuống vực ngay từ 3 nốt đầu tiên.

Phiên bản trên guitar khó hơn bản trên piano nhiều. Chơi trên cung La thứ thì tay trái bị ép uổng vào các tư thế oái oăm vì nó vốn được viết cho piano. Chơi trên cung Si thứ thì đơn giản hơn, nhưng một cây guitar cổ điển thông thường thì lại thiếu … mấy nốt cao. Tập nó giống như nặn tượng (tôi tưởng tượng ra vậy, vì không biết nặn tượng), ngay 3 hôm đầu đã ra hình cái tượng, nhưng cả năm sau gọt giũa mãi vẫn chưa giống hình người.

Chủ đề : Âm Nhạc. Bookmark the permalink. Trackbacks are closed, but you can post a comment.

7 Comments

  1. uyen
    Posted 05/11/2009 at 4:00 am | Permalink

    Lần đầu tiên nghe bản nhạc này là thấy hút hồn luôn, nhớ tới bây giờ.

  2. xiuaj
    Posted 09/11/2009 at 8:13 pm | Permalink

    ban guitar nay`, choi em nghe sao nhu no’ cu’ bi ca giut ca giut la`m gai dieu khong dc xuyen suot hic

  3. HaThuyAnh
    Posted 09/11/2009 at 10:32 pm | Permalink

    Theo tôi cảm nhận thì nó hay ở chỗ “ca giut”, thường tôi cảm thấy các bản nhạc của Ludwig hay chính ở chỗ độ dài ngắn (trường độ).
    Thường thì chơi đúng cao độ đã khó rồi, chơi đúng trường độ và đúng sắc thái còn khó hơn.

  4. champasoft
    Posted 13/11/2009 at 1:19 pm | Permalink

    Có thể người đàn chưa nhuyễn hay sao chứ nghe sao cứ bị nghẹn? Nhưng chắc là không thể hợp với guitar được
    /c

  5. Posted 03/12/2009 at 7:02 pm | Permalink

    Tôi nghe như bi hút hồn vào không gian bao la, sâu thẳm…

  6. Posted 04/12/2009 at 3:21 pm | Permalink

    Một bản nhạc tuyệt vời! Tuy nhiên đúng ra thì chỉ có movement đầu tiên mới truyền tải cái hồn của một đêm trăng thơ mộng đúng như sự so sánh của nhà thơ Luwig Rellstab. Còn 2 movement sau có thể nói là… đậm chất Beethoven! :D Movement đầu tiên dìu dặt bao nhiêu thì 2 movement sau có thể nói là một “cơn bão của những nốt nhạc” và nó cũng đậm cái chất “phá đàn” của Beethoven. :D Em đặc biệt mê movement cuối cùng của tác phẩm này! :D Tiếc là em không biết chơi piano để tự cảm nhận tác phẩm này.

  7. PiANist
    Posted 18/04/2010 at 2:45 am | Permalink

    Nguyen Chau An says:
    December 4, 2009 at 3:21 pm
    Một bản nhạc tuyệt vời! Tuy nhiên đúng ra thì chỉ có movement đầu tiên mới truyền tải cái hồn của một đêm trăng thơ mộng đúng như sự so sánh của nhà thơ Luwig Rellstab. Còn 2 movement sau có thể nói là… đậm chất Beethoven! Movement đầu tiên dìu dặt bao nhiêu thì 2 movement sau có thể nói là một “cơn bão của những nốt nhạc” và nó cũng đậm cái chất “phá đàn” của Beethoven. Em đặc biệt mê movement cuối cùng của tác phẩm này! Tiếc là em không biết chơi piano để tự cảm nhận tác phẩm này
    Bạn này nhầm to,

    Bản Sonata Ánh Trăng(moonlight sonata) gồm những 3 chương ,nếu chương đầu rất êm,thì chương 3 lại rất mạnh mẽ .Nhưng không vì thế mà không bik đến chương 2 ,với giai điệu nhẹ nhàng ,tuông trào giai điệu.Bởi thế ,bạn đừng lầm chương 3 là chương 2 nha >.<

Post a Comment

Your email is never published nor shared. Required fields are marked *

*
*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>