Bức tường
Một bài viết hay của bác Huy Đức. Trích câu cuối:
Một cuộc chiến không còn được coi là “giải phóng” nếu những gì mà nhân dân cuối cùng được hưởng không phải là độc lập tự do.
Nhân nhắc đến Nga ngố, đọc được đoạn sau đây trong một bản dịch hồi ký về thời Stalin ở Nga (do bác NHL giới thiệu)
Chủ tọa phiên tòa hỏi:
- Trong quá trình điều tra, tại sao anh không thú nhận những tội lỗi của mình?
- Tôi không phạm tội, vậy đâu có gì để thú nhận – tôi đáp.
- Thế sao có mười người đã bị xử lại khai ra anh? – ông chủ tọa hỏi.
Trong giây phút đó, tôi vô cùng phấn chấn, tôi tin chắc sẽ được phóng thích đến nỗi tôi đã trả lời một cách cởi mở, điều mà sau này tôi phải chua xót hối hận:
- Tôi được đọc một cuốn sách của Victor Hugo. Sách kể rằng vào thế kỷ XVI, ở đảo Anh Quốc người ta buộc 11 người vào tội quan hệ với ma quỷ. Trong số đó, mười người thú nhận tội lỗi sau khi bị tra tấn, nhưng người thứ mười một không chịu thú nhận. Khi đó, nhà vua hạ lệnh thiêu sống người thứ mười một đó trên giàn lửa và dựa vào thứ nước bị nung chín chảy từ người anh ta, người ta phải chứng tỏ rằng kẻ bất hạnh đã đồng lõa với quỷ dữ. Rõ ràng – tôi nói tiếp – 10 người đã thú nhận tội lỗi và khai ra tôi cũng có cảm giác như 10 người Anh, nhưng họ không muốn trải qua cảm giác như người thứ mười một đã phải chịu.
Các thẩm phán mỉm cười nhìn nhau và vị chủ tọa hỏi đám người ngồi xung quanh:
- Thế nào, rõ chưa các đồng chí?
Những kẻ đó gật đầu.
Tôi được đưa ra hành lang. Hai phút trôi qua. Người ta lại dẫn tôi vào phòng và tuyên bố bản án: 15 năm tù cấm cố trong nhà tù và trại giam, cộng 5 năm bị tước quyền công dân.
Đối với tôi, bản án bất ngờ đến nỗi tôi ngã quỵ ngay tại nơi tôi đang đứng.

Nếu không phải là giải phóng thì có phải là xâm chiếm không vậy?
Blog anh Hu+ng da.o na`y “pha?n do^.ng” qua’
Dù sao thì chủ nghĩa tư bản vẫn dễ hiểu hơn chủ nghĩa cộng sản mà