Journal turn-around time
Bạn Thanh có câu hỏi hay:
Vấn đề là: sau khi mình viết xong 1 cái paper và muốn gửi nó đến 1 journal. Thì ngoài việc tìm ra 1 list những journals có hướng phù hợp, thì mình cần phải chọn ra 1 journal cuối cùng để gửi. Tuy nhiên, thời gian review trong CS thường là rất dài. Nhiều journal xịn, vd như VLDB journal hay ACM Transactions in Database Systems, thường mất cả 1 năm review và 1 năm revise, sau đó mới biết kết quả accept hay không. Như thế là quá dài, khi bị reject thì vấn đề đã cũ và có thể có người khác tìm ra 1 cách giải quyết khác hay hơn rồi, con như phí công. Vậy làm sao để biết thời gian trung bình của quá trình review, revise, và accept của các journals trong CS ?
(Biết được thông tin này thì mình có thể chọn 1 journal tốt, vừa tầm, và thời gian review có thể chấp nhận được mà gửi.)
Cho đến nay thì tôi không biết có chỗ nào lưu lại thông tin về thời gian review trung bình của các journals không. Thỉnh thoảng đọc opinion columns của các editors in chief thì biết, nhưng cái đó tùy journal. Cá nhân tôi thì làm … thí nghiệm (nộp bài), và hỏi đồng nghiệp. Sau một thời gian thì mình biết đại khái các journals chính trong ngành của mình thời gian “trả bài” là bao nhiêu.
Quả là có những journal danh tiếng nhưng mà review lâu quá nên tôi chán không muốn gửi bài vào nữa (IEEE/ACM ToN chẳng hạn, trung bình 2 năm từ lúc nộp đến lúc xuất hiện). Việc review lâu là vấn nạn của toàn bộ CS, tại vì thường các bài báo tốt đã xuất hiện ở hội nghị tốt, chúng ta không có động cơ để nộp vào journal nữa: kết quả đã báo cáo, ai cần đọc đã đọc, bỏ thời gian làm tiếp hoặc làm bài mới thì sướng hơn là lọ mọ sửa câu chữ cho bọn referees khó tính.
Nếu mà mọi người làm tốt việc của mình thì tôi cũng không càm ràm gì về việc journals ngâm bài của mình 2 năm, nhưng bọn referees (nghĩa là bao gồm cả tôi
) sẽ xếp xó bài báo của mình cho đến khi editor nhắc lần thứ 3 thì mới vội vội vàng vàng viết vài trang báo cáo. Tại sao thế? Tại vì đa số các kết quả không phải là cái gì ghê gớm lắm mà bọn referees phải bỏ ăn trưa đọc ngay. Muốn được review sớm, cách duy nhất là có một kết quả rất hay mà nhiều người muốn đọc!
Thế còn vấn đề “nhỡ bị reject” thì sao? Tôi nghĩ là nên nộp vào một hội nghị (có tiếng) trước, turn-around time dù sao cũng đoán được, và claim kết quả được. Ngoài ra, nên upload bài vào Arxiv hay file một tech report song song với việc nộp bài vào journals nếu bạn sợ người ta claim credits. Với văn hóa ngành hiện nay, hội nghị và kỷ yếu hội nghị là phương tiện chính để ta quảng bá kết quả. Cái journal version thì các bạn nào còn là sinh viên thì cần, có tenure rồi thì … từ từ làm cũng được

Em cám ơn anh ạ !
Vì em đang là sinh viên, nên journal version là tối quan trọng để tốt nghiệp
. Năm ngoái em có gửi 1 bài ở Information Sciences (khá có tiếng trong lĩnh vực information retrieval và databases). Sau khoảng 7-8 tháng thì có phản hồi từ reviewer. Trong khi ông reviewer 1 bảo là bài này “well-written”, và hỏi rõ hơn về một số vấn đề kỹ thuật, thì ông thứ 3 chỉ viết có 5 dòng, đại khái bảo là bài này “must be rejected because it is not well-written” (trong khi comments của ông ấy sai chính tả 4 lần). Cuối cùng thì bài bị reject (cũng có lý do mà 2 reviewers còn lại đưa ra là vì contributions không mạnh lắm). Thiệt là buồn, không phải vì việc bị reject, mà là ở cách bị reject !
Có lẽ, khi nào rảnh, em sẽ survey về cái khoản này rồi up lên mạng. Có lẽ là sẽ hữu ích cho nhiều người
Làm sinh viên khổ thật.
Bên toán, các báo thường cho các anh trọng tài (referee) 3 tháng để đọc, tính thời gian bóng bàn tay ba giữa người gửi, bien tập và trọng tài nữa thì suôn sẻ nhất cũng mất sáu tháng. Thường thì lâu hơn. Nhưng quá một năm là người gửi có quyền kêu ca với biên tập rồi.
Hầu hết mọi người đều bỏ bài lên arxiv trước khi gửi đến báo giấy, nên tính chất thời sự của báo giấy không còn nữa. Bên Vật Lý, hình như người ta dùng phổ biến arxiv để claim prority nữa. Việc người ta nhận đăng sớm hay muộn thực ra chỉ ảnh hưởng đến những ai đi xin việc. Cho nên các báo giấy vẫn còn nắm khá nhiều quyền lực trong con đường công danh của các nhà toán học.
Việc gửi bài đi báo nào phụ thuộc nhiều vào cảm tính. Nhưng cũng có một số logic của nó. Chẳng hạn, nếu nó xâu chuỗi với một bài viết trước đó, của tác giả, hoặc của người khác, thì có thể gửi đên cùng một báo. Tất nhiên là không được viết dở hơn so với bài trước. Cái thứ hai cần để ý là thông tin về backlog của báo. Báo nào có backlog 2 năm mà gửi đến thì khả năng bị reject tương đối cao. Mà những báo có backlog cao quá chứng tỏ ban biên tập làm việc không tốt.
Nhưng cái điểm đáng để ý nhất là điểm này : bạn chỉ nên gửi bài báo sau khi tự đặt mình vào địa vị ban biêp tập, xem họ có sung sướng nhận bài của mình hay không. Nên luôn nhớ là người làm trọng tài là người làm gần ngành của bạn, họ sẽ còn làm trọng tài cho bạn. Không bao giờ nên đặt họ vào tâm lý nhận bài mình theo kiểu vớt, vì vớt lần này thì chắc chắn lần sau họ không vớt nữa. Mà lần sau có thể không phải là cái bài báo, mà là cái job của bạn. Vì vây, chỉ nên bon chen đến các báo top khi bạn cảm thấy vô cùng tự hào về kết quả của mình.
Kinh nghiệm nhỏ nữa khi viết báo là luôn overstating kết qua của đồng nghiệp, và understating kết quả của bản thân, tất nhiên là trừ các tình huống đấu tranh kịch liệt. Giá trị của kết quả bạn trình bày hoàn toàn không phụ thuộc vào đánh giá của bạn mà phụ thuộc vào đánh giá của người khác. Bạn tự đánh giá thấp kết quả của mình, và đánh giá cao kết quả của đồng nghiệp sẽ gây tâm lý dễ chịu cho đòng nghiệp, chính là người đang làm trọng tài cho bạn. Đây không phải là chuyện liếm mông trọng tài, vì mình đâu có biết trọng tài là ai, mà thực ra là một văn hóa ứng xử cơ bản trong khoa học. Ở cái đất nước yêu quí của chúng ta, người ta toàn làm ngược lại.