Thư viện bài tháng 02 năm 2009

Tại sao tin tức lá cải luôn đông khách?

Ngô Quang Hưng | 27 tháng 02, 2009 | Bản để in Bản để in

Tôi đã từng viết thế nàyмебели софия

Hôm kia xem CNN thấy bàn chuyện Paris Hilton đi Rwanda và cô ấy cảm thấy rất buồn, tí nữa thì nôn ọe với bọn CNN xôi thịt rẻ tiền này.

Dĩ nhiên, câu hỏi quan trọng hơn là tại sao CNN và các kênh truyền thông đại chúng khác lại kiếm tiền được — và trong một số trường hợp, kiếm tiền chính — bằng đăng tin lá cải, gossip, đời tư nghệ sĩ này nọ. Tại sao có nhiều người quan tâm đến những thứ vô vị này?

Rộng hơn nữa, tại sao người ta gossip — về Britney, Angie qua báo, về anh bạn hàng xóm, và chị bạn cấp 2 truyền miệng, cùng với cả tá cách gossip qua các phương tiện truyền “thông” khác? Trích một bài mới ở Scientific American có câu trả lời:

In keeping with the evolutionary hypotheses suggested earlier, we have consistently found that people are most interested in gossip about individuals of the same sex as themselves who happen to be around their own age. We have also found that information that is socially useful is always of greatest interest to us: we like to know about the scandals and misfortunes of our rivals and of high-status people because this information might be valuable in social competition. Positive information about such people tends to be uninteresting to us. Finding out that someone already higher in status than ourselves has just acquired something that puts that person even further ahead of us does not supply us with ammunition that we can use to gain ground on him. Conversely, positive information about our friends and relatives is very interesting and likely to be used to our advantage whenever possible. For example, in studies that my colleagues and I published in 2002 and in 2007 in the Journal of Applied Social Psychology, we consistently found that college students were not much interested in hearing about academic awards or a large inheritance if it involved one of their professors and that they were also not very interested in passing that news along to others. Yet the same information about their friends or romantic partners was rated as being quite interesting and likely to be spread around.
….
Thus, gossip is a more complicated and socially important phenomenon than we think. When gossip is discussed seriously, the goal usually is to suppress the frequency with which it occurs in an attempt to avoid the undeniably harmful effects it often has in work groups and other social networks. This tendency, however, overlooks that gossip is part of who we are and an essential part of what makes groups function as well as they do. Perhaps it may become more productive to think of gossip as a social skill rather than as a character flaw, because it is only when we do not do it well that we get into trouble. Adopting the role of the self-righteous soul who refuses to participate in gossip at work or in other areas of your social life ultimately will be self-defeating. It will turn out to be nothing more than a ticket to social isolation. On the other hand, becoming that person who indiscriminately blabs everything you hear to anyone who will listen will quickly get you a reputation as an untrustworthy busybody. Successful gossiping is about being a good team player and sharing key information with others in a way that will not be perceived as self-serving and about understanding when to keep your mouth shut.

Chuyên mục: Nghiên cứu nghiên kiếc | Bình luận (2) »

Windows hay Linux?

Ngô Quang Hưng | 25 tháng 02, 2009 | Bản để in Bản để in

Cho đến 2008, tôi sẽ trả lời “Linux” cho câu hỏi này. Tôi dùng Windows vì lý do duy nhất là vẫn cần PowerPoint và Word. Còn lại thì lập trình, viết bài với LaTeX, và web-browsing, email-checking dùng Linux đều tiện và nhanh hơn hơn. Các phần mềm như Maple, Mathematica, Matlab đều có bản cho Linux chạy khá ổn định. Tôi không thể tưởng tượng ra cuộc sống thiếu vimake.

Đến 2009, tôi sẽ trả lời “Leopard” cho câu hỏi này (nghe bảo có Snow Leopard sắp ra). Tại sao Leopard mà không phải Windows hay Linux/BSD?

  • Mặc dù bản MS Office 2008 cho Mac OS X vẫn khá buggy, không tốt như MS Office 2003/7 for Win (đặc biệt là các cửa sổ của PPT nhảy lung tung khi làm việc với spaces), nó cũng vừa đủ tốt cho mục đích của tôi.
  • Tôi có tất cả những thứ mà cặp Debian + WindowMaker cho. (WindowMaker vẫn là X Win Manager tôi dùng cả chục năm rồi; Tôi không thích KDE và Gnome vì chúng chậm như rùa.) Mac OS X là anh em ruột với NeXTStep, mà WindowMaker GUI design cũng dựa theo NeXTStep. Do đó, tôi chuyển từ cặp Debian + WindowMaker sang Mac OS X Leopard rất nhẹ nhàng.
  • Một lợi thế nữa là nếu thích màu mè ba lá hẹ, hình ảnh phim phiếc thì Mac luôn đứng đầu. Finder có nhiều viewing options rất tốt. Cái Time Machine, dù không dùng, cũng tuyệt. Dùng iTunes mua nhạc 99 cents một bản; rất tiện và vì thế … tốn tiền.
  • Bộ unikey được built-in! (Tôi khá ngạc nhiên khi mới cài đặt leopard lần đầu.)
  • Fink cũng tuyệt
  • Preview là một trong những tiện ích tôi thích nhất của Leopard: vì nó tự refresh pdf files. Tôi chưa bao giờ hiểu tại sao Acroread không làm điều này. Trên Linux, khi viết papers thì tôi edit .tex files bằng vi (một lần nữa, không có text editor nào trên đời này tốt hơn vi, đặc biệt là dùng để edit LaTeX files và viết scripts đơn giản), gõ :make để tạo .dvi, có cửa sổ xdvi (hoặc kdvi)mở sẵn để xem ngay bản mới. Một điểm bất lợi là khi cho ra sản phẩm cuối cùng thì phải dùng pdflatex. Chất lượng fonts và hình ảnh của bài báo luôn tốt hơn khi ta dùng pdflatex (thay vì dùng ps2pdf và những thứ tương tự). Do đó, các figures trong bài báo tôi phải tạo 2 phiên bản, một bản eps và một bản pdf. Bây giờ, với Preview của Leopard tôi làm việc với pdf từ đầu đến cuối.
  • Vừa download Safari 4 (beta), thấy ý tưởng bỏ tabs lên title bar hay tuyệt! Đỡ tốn không gian trong browser. À, thật ra Chrome đã làm điều này từ lâu; tôi đang đợi Chrome for Mac OS. Kinh nghiệm cá nhân cho thấy Chrome chạy nhanh nhất trong đám, nhưng còn nhiều bugs quá.
  • Tôi dùng Mac Book Pro, cái multitouch pad thật là tuyệt.
  • Cài applications và uninstall applications cho Mac OS X rất tốt về mặt OS design: mỗi application là một “package”, click vào đó thì nó chạy, remove nó là uninstall, không có registries và nghìn vạn files rác để lại như Windows. Đây rõ ràng là khái niệm của Unix, nhưng Unix thiếu cái GUI để làm điều này.
  • LaTexIt là một ứng dụng be bé cực kỳ tiện lợi khi chuẩn bị PPT slides mà có công thức toán trong đó.

Vài thứ không thích với Mac OS X:

  • Một số các native X Window applications như Xfig tôi thường dùng thì giao diện trên Leopard rất xấu; ngô không ra ngô, khoai không ra khoai.
  • Safari không có exception list cho cookies như Firefox. Firefox for Mac thì hơi buggy, thỉnh thoảng bị treo.
  • Các applications không phải Mac Native cũng thỉnh thoảng làm Leopard treo, nhất là mấy cái extensions cho QuickTimes để view divx codecs, wmv files, v.v.
  • Chắc chắn là còn nữa, sẽ ghi nhận tiếp.

Chuyên mục: Các hệ thống máy tính | Bình luận (8) »

Bèo dạt mây trôi

Ngô Quang Hưng | 22 tháng 02, 2009 | Bản để in Bản để in

Bèo dạt mây trôi” phổ cho guitar cổ điển thì có lẽ arrangement của Đặng Ngọc Long nhiều người biết hơn arrangement của Nguyễn Thế An. Arrangement của Đặng Ngọc Long tinh tế và nhiều ý nhạc. Arrangement của Nguyễn Thế An hào sảng và chân phương. Hầu như lần nào nghe phiên bản của Nguyễn Thế An tôi cũng bị “choáng” về kỹ thuật tremolo xuất thần nhập hóa — choáng đến mức không còn kịp thời gian hưởng thụ âm nhạc nữa. Chưa từng nghe ai khác chơi arrangement của Nguyễn Thế An trừ chính Thế An ra. Khó quá! Thôi thì lọt tọt mổ cò với Recuerdos de la Alhambra vậy :-)

Đọc tiếp toàn bài »

Chuyên mục: Âm Nhạc | Bình luận (9) »

Các câu hỏi phỏng vấn [31]

Ngô Quang Hưng | 19 tháng 02, 2009 | Bản để in Bản để in

Cả hai câu hỏi đều rất hay.

  1. (Câu này do anh Minh gửi.) Có n tù nhân và một phòng biệt giam trong đó có 2 công tắc. Mỗi ngày, một tù nhân được chọn ngẫu nhiên và nhốt vào phòng. Hôm sau, tù nhân đó được thả ra khỏi biệt giam. Một trong số n tù nhân lại được chọn ngẫu nhiên và nhốt vào biệt giam. Tất cả sẽ được thả nếu một ngày nào đó có một tù nhân đoán đúng rằng tất cả các tù nhân đều đã từng vào biệt giam. Nếu đoán sai sẽ bị giết sạch. Các tù nhân không liên lạc được với nhau ngoại trừ hai cái công tắc.

    Họ phải làm sao để được thả?

  2. (Câu này do anh Nghị gửi.) Có 100 tù nhân. Trong một căn phòng lớn có 100 cái hộp, mỗi hộp đựng tên một tù nhân. Các tù nhân được quyền bàn thảo kế hoạch với nhau trước. Sau đó, hoàn toàn không liên lạc với nhau nữa, từng tù nhân được dẫn vào phòng. Mỗi anh vào được mở xem 50 cái hộp tùy ý, sau đó phải rời phòng và để lại trạng thái mọi thứ trong phòng y hệt như cũ. Tất cả các tù nhân sẽ được thả nếu tất cả các tù nhân đều tìm thấy tên mình trong 50 cái hộp mà mình mở.

    Kế hoạch của các tù nhân như thế nào để xác suất được thả là lớn hơn 30 phần trăm?

Chuyên mục: Dành cho du học sinh & Vui - Giải Trí | Bình luận (32) »

1979 — 2009

Ngô Quang Hưng | 17 tháng 02, 2009 | Bản để in Bản để in

  • Việt Nam làm gì để tự vệ (bài của Vũ Hồng Lâm)
  • Nhìn lại nhân vật Hoàng Văn Hoan, số phận Hoàng Văn Hoan (bài trên BBC). Giọt nước trên biển cả (hồi ký Hoàng Văn Hoan bên Talawas, cũng có bên VN Thư Quán)
  • Nhớ lại đêm 17/2/1979 (bài của Dương Danh Dy lưu trên viet-studies)
  • Cuộc chiến 1979 là trách nhiệm của ai? (Bài của Hoàng Kim Phúc trên BBC)
  • Biên giới tháng 2 2009 (Bài của Huy Đức trên SGTT)
  • Bốn bài trên BBC (vài chi tiết về hoàn cảnh trước 17-2 | con số thương vong không rõ ràng | bài học từ phía TQ)
  • Các câu chuyện trên quân sử VN
  • Tư liệu tổng hợp về chiến tranh biên giới phía Bắc 1979-1989, TTVNOL
  • 30 năm ngày cuộc chiến tranh 17-02-1979 (Nguyễn Trung)
  • Cuộc chiến 1979 và Hoàng Sa (bài mới hơn của Huy Đức, có một số chi tiết liên quan đến bài dưới đây)
  • A nervous China invades Vietnam (Timeasia, SEPTEMBER 27, 1999 VOL. 154 NO. 12), trong đó có đoạn:

    Who learned the bigger lesson? The invasion demonstrated a contradiction that has forever bedeviled China’s military and political leaders: good strategy, bad tactics. The decision to send what amounted to nearly 250,000 troops into Vietnam had been taken seven months before and was well-telegraphed to those who cared to listen. When Deng Xiaoping went to Washington in January 1979 to cement the normalization of China’s relations with the United States, he told President Jimmy Carter in a private meeting what China was about to do–and why. Not only did Beijing feel Vietnam was acting ungratefully after all the assistance it had received during its war against the U.S., but in 1978 Hanoi had begun expelling Vietnamese of Chinese descent. Worst of all–it was cozying up to Moscow.

    In November 1978 Vietnam signed a treaty of friendship and cooperation with the Soviet Union. A month later the Vietnamese invaded Cambodia, a Chinese ally.

    Although Hanoi said it was forced to do so to stop Pol Pot’s genocide and to put an end to his cross-border attacks against Vietnam, Deng saw it as a calculated move by Moscow to use its allies to encircle China from the south. Soviet “adventurism” in Southeast Asia had to be stopped, Deng said, and he was calculating (correctly, it turned out) that Moscow would not intervene in a limited border war between China and Vietnam. Carter’s National Security Adviser, Zbigniew Brzezinski, said Deng’s explanation to Carter of his invasion plans, with its calculated defiance of the Soviets, was the “single most impressive demonstration of raw power politics” that he had ever seen.

  • Bài của TIME số ra ngày 5 tháng 3, 1979 có đoạn

    The two forces engaged on the rugged, inhospitable terrain of northern Viet Nam were the object of intense scrutiny by military analysts last week. In Washington, a task force raised from the U.S. intelligence community began meeting within hours of the Chinese invasion, evaluating what data could be obtained from military communiques and by satellite observation of the battle scene. In Moscow, strategists were equally attentive to the broader implications of the war. How well the People’s Liberation Army does in its first real combat test since the Korean War nearly 30 years ago could provide clues to its capability against Soviet armies on China’s northern border. Arrayed against the PLA was a formidable military instrument forged by Defense Minister Vo Nguyen Giap, the conqueror of Dien Bien Phu, whose forces had defeated French and U.S. armies in more than three decades of fighting. The strengths and weaknesses of both forces, as evaluated by the analysts last week, appeared to be in delicate balance.

  • Hình ảnh cuộc Chiến tranh Biên Giới – Việt-Trung 1979-1989, trong đó có một đoạn thế này

    Một trong những điều làm cho binh sĩ của chúng ta bực tức nhất là nữ du kích Việt Nam. Trong khi tiến phía nam, chỗ nào đã đi qua rồi là chúng ta coi như vùng đó là nơi an toàn, nhưng sự thật thì không phải như thế vì trên nội địa Việt Nam không có nơi nào có thể gọi là nơi an toàn đối với chúng tôi cả. Một đoàn xe tăng T59 đi hàng một trên một con đường núi nhỏ hẹp. Gặp khúc quanh ngặt, xe dẫn đầu phải chạy rất chậm mới có thể quẹo được; nhưng trong khi rẽ thì lổ châu mai dùng để nhắm vẫn đứng yên bất động, không quay theo hướng của chiếc xe. Và chính lúc đó là lúc mà tên du kích dùng súng của bắn vào lổ châu mai và giết chết người lái xe. Lái xe của 7 chiếc xe tăng đều bị giết chết khi họ muốn quẹo xe và cả đoàn cơ giới đành phải dừng lại vì không có bộ binh đi theo hộ tống, và ai cũng tưởng đã gặp phải sức chống cự của một lực lượng hùng hậu của địch. Rồi mọi xe tăng đều bắt đầu xạ kích lung tung vì không thấy mục tiêu. Khi dứt tiếng súng thì cảnh vật lại trở về im lặng với cây rừng. Sau đó một chốc, một đại đội bộ binh được điều đến để lục soát trong vùng. Cuối cùng họ bắt được một nữ du kích Việt Nam với một khẩu súng. Viên chỉ huy đoàn xe giận quá bèn cho lột trần cô ta, trói cả tay chân rồi ném ra giữa đường. Ông ta nhảy lên một chiếc xe và lái xe này chạy qua chạy lại nhiều lần qua cô gái cho đến khi chỉ còn một mớ thịt bầy nhầy trải trên mặt đường núi. Trong khi đó binh sĩ của ông ta lên tiếng cổ vũ rầm rĩ vang cả khu rừng. Cảnh tượng này cho ta thấy rằng Hồng quân của chúng ta không phải thiếu về vũ khí tối tân, mà thiếu sự chuẩn bị về tâm lý khi phát động cuộc chiến tranh “trừng phạt Việt Nam”. Chúng ta cứ tưởng rằng cuộc chiến này sẽ là một cuộc chiến tranh qui ước và người dân thường không tham gia cuộc chiến như một người lính. Nhưng họ có biết đâu ở Việt Nam mọi người dân đều là lính cả; và chính điều này đã cho ta thấy là chúng ta chưa bao giờ chịu rút tỉa những bài học từ kinh nghiệm đã qua của Hoa Kỳ.

    Tôi tìm lòng vòng trên Internet mất cả tiếng đồng hồ, thì có vẻ như đoạn trên được lấy từ đây, dịch giả bảo là trích bài Chinese Ordeal của Xu Meihong đăng trên một tạp chí của cựu chiến binh Mỹ. Tôi google thử mà không thấy bản online của bài này. Muốn đọc bản gốc của Xu Meihong để đối chiếu.

Chuyên mục: Lịch sử Việt Nam | Bình luận (5) »

Đang ngồi làm việc thì thấy tin này trên TV

Ngô Quang Hưng | 12 tháng 02, 2009 | Bản để in Bản để in

A Continental Express flight from Newark to Buffalo crashed into a house about four to six miles from Buffalo Niagara International Airport on Thursday night, killing 49 people, officials said.

Sân bay này cách nhà 20 phút lái xe.
Máy bay đâm

Chuyên mục: Tin tức đó đây | Bình luận »

Laptop 20usd

Ngô Quang Hưng | 03 tháng 02, 2009 | Bản để in Bản để in

  • Ấn sắp chào làng laptop 20usd, gọi là Sakshat. Mục tiêu là để
  • The computer, known as Sakshat, which translates as “before your eyes”, will be launched as part of a new Rs46bn “national mission for education”. This envisages a network of laptops from which students can access lectures, coursework and specialist help from anywhere in India, triggering a revolution in education. A number of publishers have reportedly agreed to upload portions of their textbooks on to the system.

    Làm một bản “Linux nhẹ” không khó. Làm vài thiết bị ngoại vi cần thiết không quá khó (bàn phím, card mạng, …). Nhưng mà thiết kế (hay tìm) một bộ vi xử lý dùng được mà lại chỉ dưới 20usd — khó nhất. À, còn cái monitor nữa.

  • Ở nhà tôi có vài cái máy tính thừa, laptop có, desktop có, thế hệ cũ (7, 8 years old) nhưng vẫn còn hoàn toàn dùng được. Nối mạng được. Tôi nghĩ có nhiều người trong cùng hoàn cảnh. Nếu nghĩ ra được một ứng dụng gia đình gì (home-applications) mà tận dụng được các computational power này thì thật là hay. Tôi không nói đến SETI@Home và những thứ tương tự. Ứng dụng đó phải có lợi (hay thú vị) trong phạm vi gia đình.

    Bạn có ý kiến gì không?

Chuyên mục: Tin tức đó đây & Vui - Giải Trí | Bình luận (4) »

Hừm

Ngô Quang Hưng | 02 tháng 02, 2009 | Bản để in Bản để in

Mới Jennifer Hou thì bây giờ lại đến Ralf Koetter (xem chuỗi bài về lý thuyết mã mạng). Anh Lộc vừa forward email sau:

Dear Colleagues,

Our dear friend and colleague Ralf Koetter passed away peacfully in Munich last night. Ralf received a Diploma in Electrical Engineering from the Technical University Darmstadt, Germany in 1990 and the Ph.D. degree in Electrical Engineering from Linkoeping University, Sweden. After short appointments as a visiting scientist at the IBM Almaden Research Laboratory in San Jose, California (1996-1997), visiting assistant professor at the University of Illinois at Urbana/Champaign (1997) and visiting scientist at CNRS in Sophia Antipolis, France (1998), Ralf joined our faculty in ECE at the University of Illinois at Urbana/Champaign in 1999.

While a junior faculty member in our department, Ralf’s vibrant personality and keen intelect enabled him to forge many strong relationships with colleagues throughout the department and across the university in areas of information theory, circuits, communications, signal processing, imaging, and cryptography. Ralf’s tenure at Illinois ended in 2006, when he joined the faculty of the TU Muenchen as the head of the Institute for Communications Engineering.

In the years 1999-2001, he served as associate editor for coding theory & techniques for the IEEE Transactions on Communications. In 2003, he concluded a term as associate editor for coding theory of the IEEE Transactions on Information Theory. He also served as a member of the Board of Governors of the IEEE Information Theory Society from 2003 -- 2008

Ralf’s research encompassed a number of themes relating to the use of information theory and mathematics for the study of error-correcting codes and communication systems.  He had a rare talent among researchers that enabled him to understand the very heart of a research problem, at its most fundamental levels, through which he was able to make many seminal contributions.

Ralf began his career in algebraic coding theory and was among the early researchers to develop and exploit graph theory for the creation and study of error control codes on graphs.  His work on so-called “factor graphs” deepened the understanding of iterative algorithms and led to their widespread use in signal processing and communication systems.  As a co-developer of a method for the soft-decoding of Reed Solomon Codes, Ralf received the 2004 Best Paper Award from the IEEE Information Theory Society.  His work on “turbo equalization” was at the forefront of over a decade of research in this area and earned a Best Paper Award from the Signal Processing Society for his 2004 paper.

More recently, Ralf has focussed on a new class of error-control coding problems related to coding over networks, an area that has received tremendous interest both from the research as well as the popular science communities.

His research has been recognized with numerous additional awards including, an IBM Invention Achievement Award in 1997, an NSF CAREER Award in 2000, an IBM Partnership Award in 2001 and in 2006 the University of Illinois College of Engineering XEROX award for faculty research.

Ralf’s talents as a brilliant researcher were perhaps only matched by his humility and his compassion as a human being.  All those who have had the privilege to have known or worked with Ralf can attest to this unique combination of brilliance and kindness. He was a gentleman and a scholar and he will be greatly missed.

Andy Singer and Andreas Cangellaris

Chuyên mục: Tin tức đó đây | Bình luận (1) »