Thư viện bài tháng 06 năm 2008

Bài nói chuyện thật hay của J. K. Rowling ở Harvard

Ngô Quang Hưng | 30 tháng 06, 2008 | Bản để in Bản để in

J.K. Rowling, author of the best-selling Harry Potter book series, delivers her Commencement Address, “The Fringe Benefits of Failure, and the Importance of Imagination,” at the Annual Meeting of the Harvard Alumni Association.

Trích một đoạn:

So why do I talk about the benefits of failure? Simply because failure meant a stripping away of the inessential. I stopped pretending to myself that I was anything other than what I was, and began to direct all my energy into finishing the only work that mattered to me. Had I really succeeded at anything else, I might never have found the determination to succeed in the one arena I believed I truly belonged. I was set free, because my greatest fear had already been realised, and I was still alive, and I still had a daughter whom I adored, and I had an old typewriter and a big idea. And so rock bottom became the solid foundation on which I rebuilt my life.

You might never fail on the scale I did, but some failure in life is inevitable. It is impossible to live without failing at something, unless you live so cautiously that you might as well not have lived at all - in which case, you fail by default.

Every day of my working week in my early 20s I was reminded how incredibly fortunate I was, to live in a country with a democratically elected government, where legal representation and a public trial were the rights of everyone. Every day, I saw more evidence about the evils humankind will inflict on their fellow humans, to gain or maintain power. I began to have nightmares, literal nightmares, about some of the things I saw, heard and read. And yet I also learned more about human goodness at Amnesty International than I had ever known before.

Chủ đề: Chưa phân loại | Bình luận (2) »

Một cuộc tranh luận kỳ tuyệt

Ngô Quang Hưng | 30 tháng 06, 2008 | Bản để in Bản để in

Creative Capitalism là một blog mới ra đời. Dự án này do Michael Kinsley và Conor Clarke khởi xướng. Số là Bill Gates đề xướng ở World Economic Forum hồi tháng giêng vừa qua một dạng capitalism mới gọi là “creative capitalism” nhằm cân bằng profit và social (in)equity. Blog này (đã và sẽ) có các bài viết của một số nhà kinh tế hàng đầu thảo luận và phê bình đề xuất này.

Chủ đề: Trang web hay | Bình luận »

Lời khuyên của Bjarne Stroustrup

Ngô Quang Hưng | 25 tháng 06, 2008 | Bản để in Bản để in

Trích bài phỏng vấn Bjarne mới đây:

Do you have any advice for up-and-coming programmers?

Know the foundations of computer science: algorithms, machine architectures, data structures, etc. Don’t just blindly copy techniques from application to application. Know what you are doing, that it works, and why it works. Don’t think you know what the industry will be in five years time or what you’ll be doing then, so gather a portfolio of general and useful skills. Try to write better, more principled code. Work to make “programming” more of a professional activity and less of a low-level “hacking” activity (programming is also a craft, but not just a craft). Learn from the classics in the field and the better advanced textbooks; don’t be satisfied with the easily digested “how to” guides and online documentation - it’s shallow.

Chủ đề: Giáo dục | Bình luận (1) »

George Carlin vĩ đại

Ngô Quang Hưng | 24 tháng 06, 2008 | Bản để in Bản để in

Comedian tôi thích nhất đã qua đời hôm qua. Để tưởng niệm, xin giới thiệu vài đoản tấu rất là George.

Chủ đề: Tin tức đó đây & Vui - Giải Trí | Bình luận (1) »

Một trò chơi với các hòn bi màu

Ngô Quang Hưng | 22 tháng 06, 2008 | Bản để in Bản để in

Mấy tháng nay tôi đang giải một bài toán rất thú vị. Sau đây là mô tả bằng ngôn ngữ bình dân một trường hợp (rất) đặc biệt của nó.

Tí và Tèo chơi trò chơi sau đây:

  • Cho trước các tham số nguyên dương mn cho trò chơi
  • Khi bắt đầu trò chơi: có một dãy dài n cái hộp rỗng xếp thành hàng ngang
  • Tèo có bi thuộc về k màu khác nhau, mỗi màu có vô số viên
  • Trò chơi được chia thành nhiều lượt. Mỗi lượt đi thì Tí đi trước.
    • Tí chỉ được làm một trong hai tác vụ: Hoặc là chọn một hộp X nào đó, hoặc là chọn một viên bi nào đó đang nằm trong một trong các hộp.
    • Đến lượt Tèo: nếu Tí chọn hộp X, thì Tèo phải bỏ vào X một viên bi có màu khác tất cả các viên bi trong X và khác tất cả các viên bi trong (các) hộp kề X (nếu không làm được thì Tèo “bị chặn“); nếu Tí chọn một viên bi thì Tèo lấy viên bi đó ra khỏi hộp.
  • Nếu tổng số bi trong X và hộp bên trái đã là m thì Tí không được chọn hộp X
  • Nếu tổng số bi trong X và hộp bên phải đã là m thì Tí không được chọn hộp X

Câu hỏi là: giả sử Tí cực thông minh, tổng số màu bi k (chứ không phải tổng số bi) mà Tèo cần ít nhất là bao nhiêu để không bị chặn.

Nếu xếp các hộp thành hình tròn thay vì xếp hàng ngang thì sao?

Bài toán tôi đang giải phức tạp hơn nhiều. Các hộp được xếp theo một đồ thị cho trước (là các cạnh đồ thị). Các cạnh kề chung một đỉnh là các hộp “kề” nhau. Tí khi chọn hộp còn được chọn cân nặng cho viên bi mà Tèo phải bỏ vào. Tèo phải làm sao để tổng cân nặng các viên bi cùng màu kề cùng một đỉnh nhiều nhất là 1 kg. Còn nhiều biến thể khác cho bài này. Giải được mỗi biến thể đều viết paper được.

Chủ đề: Thuật Toán | Bình luận (5) »

Truyện Trẻ Con

Ngô Quang Hưng | 15 tháng 06, 2008 | Bản để in Bản để in

Tôi có khá nhiều truyện tranh trẻ con của nhà xuất bản trẻ do người nhà gửi tặng.

  • Truyện Tấm Cám đã cắt phần man rợ của Tấm, như vậy người ta đã có cố gắng sửa lại tích cổ, nhưng tôi vẫn thấy rờn rợn về cô Tấm.
  • Truyện Lang Liêu (sự tích bánh chưng bánh giầy) mới trang đầu đã viết: “các con trai khác của vua chỉ lo học văn tập võ, chỉ có Lang Liêu chăm chỉ làm ruộng”. Hừm, tất cả đều là lao động, học văn tập võ có lợi cho kinh tế tri thức và quân sự, các vị khác có gì là xấu đâu? Đoạn này chắc không có trong sự tích nguyên thủy. Trong sự tích nguyên thủy thì ý tưởng bánh chưng bánh giầy do có thần báo mộng. Trong truyện tranh là do Lang Liêu tự nghĩ ra. Phiên bản hiện đại hóa này tốt hơn vì nó đề cao sự sáng tạo của con người, của tổ tiên ta. Nhưng tôi vẫn không thích ở hai điểm: (1) bánh chưng bánh giầy trên thực tế tôi tin là sáng tạo tích lũy của nhiều người, qua nhiều thế hệ, chứ không phải của một Lang Liêu nào đó, (2) vài trăm năm trước công nguyên Eratosthenes không những đã biết quả đất hình cầu mà còn tìm được cách đo chu vi quả đất với độ chính xác đáng kinh ngạc. Lang Liêu nhà ta thì trời tròn (bánh giầy), đất vuông (bánh chưng). Biết là tượng trưng, tôi vẫn không thích.
  • Truyện Tích Chu có chú bé Tích Chu ham chơi không mang nước cho bà uống, nên bà biến thành … chim. Hà hà.
  • Truyện Chú Mèo Đi Hia là một truyện cổ tích của Charles Perrault, trong đó có chú mèo là của thừa kế đã mang lại sự giàu có và quyền lực cho chủ bằng cách lừa đảo hết người này đến người khác. Bài học chắc là như sau: “của thừa kế không quan trọng, miễn là ta làm việc tư duy cực nhọc”; hừm, bao gồm cả lừa đảo và tút-tát bề ngoài để … cua công chúa. Đọc truyện này tôi nhớ đến Trạng Quỳnh: không lao động, chỉ toàn mẹo vặt.
  • Có một truyện hiện đại khác như sau: kiến, ếch, chim là bạn thân. Chúng đi đến ao, mà kiến không sang ao được. Kiến bảo chim đi lấy cái lá thả xuống ao, sau đó ếch bơi đẩy kiến trên lá sang ao. Hà hà, thế là cả ba sang được bờ bên kia vui chơi. Kiến kết luận là “nếu bạn bè chung sức thì làm được việc”. Bài học chắc là khả năng lãnh đạo của kiến :-)

Tôi muốn tìm những truyện dạy cho trẻ con tình người, dạy giá trị của lao động, sáng tạo, problem solving, kích thích trí tưởng tượng.

Tưởng tượng như trong các chú lính chì dũng cảm, con trăn nuốt con voi trong Hoàng Tử Bé, chứ không tưởng tượng một ngày nào đó sẽ có hoàng tử đến thử giày cưới mình làm vợ. Thay vì tưởng tượng làm hoàng tử hay công chúa do phép lạ đem lại, cần những câu chuyện nghịch ngợm thủa ấu thơ như của Richard Feynman, nơi mà óc tò mò và lao động mang lại những thành quả tự nhiên, tốt có, xấu có, nhưng light-hearted. Problem solving và sự sáng tạo của chú khỉ tò mò George chứ không phải kiểu mẹo vặt như Trạng Quỳnh hay chú kiến ở trên. Tình người như trong cô bé bán diêm chứ không hù dọa nhố nhăng là không thương bà thì bà biến thành chim.

Viết và chọn truyện cho trẻ con hẳn là rất khó, nhưng không thể vì thế mà không cố.

Chủ đề: Giáo dục | Bình luận (10) »

Võ Văn Kiệt (23/11/1922 — 11/6/2008)

Nguyễn Xuân Long | 11 tháng 06, 2008 | Bản để in Bản để in



Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt từ trần ngày thứ tư vừa qua, đúng lúc đất nước lại đang đứng trước ngã ba đường.

Trích lại bài viết của BBC:

Among the grey ranks of Vietnam’s communist leadership few figures have ever stood out. One of the few was former Prime Minister Vo Van Kiet.

Credited as the author of the reforms known as Doi Moi, which have transformed Vietnam’s economy, he was a rarity among senior officials in speaking out publicly against the failings of the communist system.

After the communist victory in 1975 he became party secretary of Saigon, and quietly defied hard-line official policy by trying to work with officials and businesses associated with the defeated government.
His experiments with diluting orthodox socialism in the city eventually encouraged the communist party to adopt market reforms for the whole country in 1986, at a time when the economy was in ruins.

It took many years for those reforms to take root - but as prime minister Mr Kiet presided over a period of dramatic economic growth and foreign investment.

He remained an outspoken critic of official corruption and an advocate of reconciliation with opponents of communist rule - arguing that the brutal re-unification of north and south after 1975 had caused pain to millions.

Đến tại thời điểm này (10AM, giờ Hà nội ngày thứ 5) không thấy các thông báo gì trên các websites lớn trong nước. (Vietnamnet đăng lại một bài viết về Võ Văn Kiệt, nhưng không đăngtin. Vnexpress, và nghe nói thêm vài nơi khác, có đăng tin ngắn rồi lại gỡ xuống).

Chủ đề: Nhân vật và sự kiện | Bình luận »