Thư viện bài tháng 01 năm 2008

Một cái mỏ neo có thể phá hủy thế giới

Ngô Quang Hưng | 31 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Tin mới:

DUBAI, United Arab Emirates (CNN) — High-technology services across large tracts of Asia, the Middle East and North Africa were crippled Thursday following a widespread Internet failure which brought many businesses to a standstill and left others struggling to cope.

Chủ đề: Tin tức đó đây | Bình luận (1) »

Bài báo của Bill Gates

Ngô Quang Hưng | 25 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Hồi mới thành lập MS (và còn chân trong chân ngoài ở Harvard), Bill Gates có viết một bài báo toán rời rạc (đăng ở tạp chí Discrete Math.) với đồng tác giả là giáo sư Papadimitriou của Berkeley. Hình như đây là bài báo khoa học duy nhất của Gates. Bài toán khá thú vị:

Cho một hoán vị bất kỳ của n số 1 … n. Phải cần, trong trường hợp tệ nhất, bao nhiêu lần đảo ngược một prefix của hoán vị để đạt được hoán vị đơn vị.

Ví dụ, nếu hoán vị là 5 1 3 4 2, ta có thể làm như sau:

  • 5 1 3 4 2
  • 2 4 3 1 5
  • 4 2 3 1 5
  • 1 3 2 4 5
  • 3 1 2 4 5
  • 2 1 3 4 5
  • 1 2 3 4 5

Trong bài báo, họ chứng minh rằng số lần nghịch đảo nằm khoảng giữa 17n/6 và 5(n+1)/3.

Chủ đề: Nhân vật và sự kiện | Bình luận (2) »

Hai câu chuyện xúc động

Ngô Quang Hưng | 23 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Đọc Tuổi Trẻ hôm nay thấy có hai chuyện xúc động:

Chủ đề: Tin tức đó đây | Bình luận »

George Washington = Quách Tỉnh

Ngô Quang Hưng | 23 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Tôi đang đọc quyển Revolutionary Characters: What Made the Founders Different của Gordon Wood. Xong chương về Washington, chợt nhận ra rằng Washington chính là Quách Tỉnh của Mỹ. Khi rảnh hơn sẽ tóm tắt chương này.

Hay thật!

Chủ đề: Giới thiệu sách | Bình luận »

Phản danh ngôn

Ngô Quang Hưng | 18 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Một phát biểu nổi tiếng của JFK là:

Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho bạn, mà hỏi bạn đã làm gì cho tổ quốc

Trong quyển Tư bản và tự do Milton Friedman viết:

In a much quoted passage in his inaugural address, President Kennedy said, “Ask not what your country can do for you — ask what you can do for your country.” It is a striking sign of the temper of our times that the controversy about this passage centered on its origin and not on its content. Neither half of the statement expresses a relation between the citizen and his government that is worthy of the ideals of free men in a free society. The paternalistic “what your country can do for you” implies that government is the patron, the citizen the ward, a view that is at odds with the free man’s belief in his own responsibility for his own destiny. The organismic, “what you can do for your country” implies that government is the master or the deity, the citizen, the servant or the votary. To the free man, the country is the collection of individuals who compose it, not something over and above them. He is proud of a common heritage and loyal to common traditions. But he regards government as a means, an instrumentality, neither a grantor of favors and gifts, nor a master or god to be blindly worshiped and served. He recognizes no national goal except as it is the consensus of the goals that the citizens severally serve. He recognizes no national purpose except as it is the consensus of the purposes for which the citizens severally strive.

The free man will ask neither what his country can do for him nor what he can do for his country. He will ask rather “What can I and my compatriots do through government” to help us discharge our individual responsibilities, to achieve our several goals and purposes, and above all, to protect our freedom? And he will accompany this question with another: How can we keep the government we create from becoming a Frankenstein that will destroy the very freedom we establish it to protect? Freedom is a rare and delicate plant. Our minds tell us, and history confirms, that the great threat to freedom is the concentration of power. Government is necessary to preserve our freedom, it is an instrument through which we can exercise our freedom; yet by concentrating power in political hands, it is also a threat to freedom. Even though the men who wield this power initially be of-good will and even though they be not corrupted by the power they exercise, the power will both attract and form men of a different stamp.

“Tư bản và tự do” là một quyển sách nhỏ và xuất sắc. Tôi đã đọc nó 3, 4 lần.

Chủ đề: Danh ngôn & Giới thiệu sách | Bình luận (12) »

Một thiên tài qua đời

Ngô Quang Hưng | 18 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in


(Nguồn ảnh: http://www.meaus.com/1971-bobby-fischer.JPEG)

Bất kể các hành vi lập dị, đôi khi quái gở, Bobby Fischer đi vào lịch sử như một thiên tài cờ vua không tiền khoáng hậu. Ông mất đi tôi cũng bần thần một chút. Vẫn nhớ như in lần đầu xem các ván cờ ông chơi Sicilian defense, kỹ thuật phản công sắc lẻm và hùng hậu đến ná thở. Tôi không giỏi cờ để hiểu hết ý nghĩa của các sáng tạo kỹ thuật của Fischer, nhưng đủ biết để cảm nhận được đối thủ của ông đã “hốt hoảng” thế nào trong kỳ trận.

1. e4 c5 và người ta nghĩ ngay đến Bobby Fischer. Ông thọ 64 tuổi, đúng bằng số ô trên bàn cờ. Lưu danh muôn thủa!

Chủ đề: Tin tức đó đây | Bình luận (9) »

Chọn một cái

Ngô Quang Hưng | 17 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Bận là tốt! Nó chứng tỏ ta còn sung sức, công việc có triển vọng, còn đam mê, v.v.

Thở là tốt! Điều hòa nhịp tim, cung cấp oxy cho não.

Bận và thở, chọn cái nào?

Chủ đề: Vui - Giải Trí | Bình luận (9) »

Marketa Irglova

Ngô Quang Hưng | 14 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Một nhạc phẩm từ phim Once. Tuyệt tác! (Cả phim lẫn soundtrack). Hai diễn viên chính viết và trình bày toàn bộ các nhạc phẩm trong phim (trừ một bài).

If you want me

Are you really here or am I dreaming
I can’t tell dreams from truth
for it’s been so long since I have seen you
I can hardly remember your face anymore

When I get really lonely
and the distance causes our silence
I think of you smiling
with pride in your eyes a lover that sighs

If you want me satisfy me, if you want me satisfy me
If you want me satisfy me, if you want me satisfy me

Are you really sure that you’d believe me
when others say I lie
I wonder if you could ever despise me
when you know I really try
to be a better one to satisfy you
For you’re everything to me
and I’ll do what you ask me
if you’ll let me be free

If you want me satisfy me, if you want me satisfy me
If you want me satisfy me, if you want me satisfy me
If you want me satisfy me, if you want me satisfy me

Chủ đề: Âm Nhạc | Bình luận (6) »

18 cây cầu tuyệt vời

Ngô Quang Hưng | 11 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Qua Marginal Revolution, biết một post bên frikoo giới thiệu 18 cây cầu tuyệt vời trên thế giới.



(Cầu Millau, Thung Lũng Tarn, Miền Nam Pháp.)

Đọc tiếp toàn bài »

Chủ đề: Trang web hay | Bình luận (8) »

Bình Quân

Ngô Quang Hưng | 10 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Vừa viết về bất công, hôm nay đọc được một ví dụ nữa trên báo Tuổi Trẻ.

TT - Vừa qua, trong một đợt thị sát đời sống xã hội ở tỉnh Trà Vinh, một vị lãnh đạo có gặp gỡ người dân và ông cũng nói lên niềm vui khi thấy con số thu nhập bình quân trên đầu người của tỉnh đạt 800 USD/năm.

Nói xong, vị lãnh đạo muốn nghe ý kiến của người dân. Một nông dân nói: “Một người ăn nguyên một con gà, một người chỉ đứng nhìn, tính bình quân mỗi người ăn được… nửa con gà.”

Chủ đề: Vui - Giải Trí | Bình luận (3) »

Một bài toán đồ thị

Ngô Quang Hưng | 09 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Một người bạn gửi cho bài toán sau đây. Tôi vừa tìm được lời giải rất gọn.

Cho n là một số nguyên lẻ lớn hơn 2. Mỗi cạnh của complete graph K_n được gán một cân nặng khác nhau. Chứng minh rằng có một walk chiều dài n trên graph K_n này với các cạnh có chiều dài tăng dần (strictly increasing!).

Chủ đề: Combinatorics | Bình luận (4) »

Lại nói về viết paper

Ngô Quang Hưng | 09 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Một trách nhiệm xã hội của nghề nghiệp tôi là làm phê bình (referee, reviewer) cho các bài báo nộp vào các tạp chí và hội nghị chuyên ngành. Tôi mong gì ở một bài báo mà mình làm “trọng tài”? Đã viết về đề tài này, hôm nay xin lập lại theo một góc nhìn khác:

  1. Tôi muốn học được một cái gì đó mới từ bài báo!
  2. Tôi muốn ý tưởng chính của cái mới này được thể hiện một cách rõ ràng mà không bị chìm trong đống ký hiệu, định nghĩa, thuật toán, chứng minh, v.v. Nhất là khi các ký hiệu, định nghĩa này là do bài báo tự đặt ra để giải quyết một vấn đề cụ thể mà không phải là ký hiệu, định nghĩa có giá trị phổ quát từ một nhánh nghiên cứu trưởng thành.

Phải đến 80% số bài báo tôi đọc trong ngành networking không thể hiện được 1 hoặc 2 hoặc cả hai. Cực kỳ frustrating (mệt mỏi và thất vọng). Cực kỳ tốn thời gian.

Dưới đây là vài ví dụ.

1. Cách đây hai hôm, vừa nộp phê bình một bài báo có nội dung như sau: (1) bài toán là tìm cách thiết kế multicast routing algorithm trên mạng mobile ad hoc networks để tối ưu life-time của mạng do nguồn năng lượng của các mobile nodes là hữu hạn, (2) bài báo formulate bài toán này theo dạng mixed integer linear program (MILP). Cái formulation tốn mất 5 trang bài báo. Chấm hết.

Trời đất!

Nội dung bài báo tương đương với “giải pháp” sau đây cho bài toán giết gà: dùng dao mổ trâu, nhắm cổ gà chặt thật mạnh.

MILP là một công cụ cực kỳ hùng mạnh. Việc ta có thể formulate một bài toán optimization dùng MILP thì không gọi là nghiên cứu., mà gọi là bài tập về nhà loại dễ của lớp combinatorial optimization. Quan trọng hơn, giải một MILP thường là khó hơn bài toán optimization đang xét!!!

Có một số hướng để justify việc dùng MILP formulation cho một bài toán nào đó:

  • Có thể giải cái MILP này một cách hiệu quả cho một typical instance của bài toán optmization. Nghĩa là mặc dù MILP khó nói chung, nhưng không “khó” đối với các instance thông thường của bài toán đang xét. Có thể chứng minh điều này bằng analysis hoặc experiment/simulation
  • Cái MILP cho ta một framework để thiết kế một thuật toán xấp xỉ cho bài toán đang xét.
  • Cái MILP cho ta một framework để thiết kế một distributed protocol cho bài toán đang xét.

2. Năm ngoái review một bài báo giải quyết vấn đề intrusion prevention bằng cách nối hai gateways với nhau: một gateway nối với local network, một gateway nối ra ngoài Internet. Hai gateway giao tiếp bằng một crytographic protocol.

Tôi đề nghị ta viết một C-compiler bằng cách viết chương trình dịch C program sang Fortran, sau đó viết chương trình dịch Fortran sang Java, sau đó dùng Java Virtual Machine để chạy.

3. Hôm qua và hôm nay đọc một bài báo routing trên Delay Tolerant Network. Sau khi đưa ra một đống giả thiết, bài báo tốn 5 trang định nghĩa và ví dụ, xong rồi 2 trang thuật toán được mô tả rất formal, với cấu trúc dữ liệu cẩn thận. Tóm lại là dùng thuật toán Dijkstra :-)

Chủ đề: Dành cho du học sinh | Bình luận (3) »

Bất công

Ngô Quang Hưng | 07 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Vừa xem xong phim La Vie En Rose về cuộc đời Édith Piaf. Phim khá hay. Marion Cotillard đã xuất sắc mang lại một cá tính độc đáo cho nhân vật. (Tuy nhiên không biết có giống Édith thật ngoài đời hay không.)

Édith ngoại tình với nhà vô địch quyền anh thế giới Marcel Cerdan. Đây là mối tình sâu đậm nhất của Édith, vì thế cái chết do tai nạn máy bay của Marcel được đặc tả như một trong số các mất mát đau đớn nhất trong đời Édith.

Bất công!

Marcel có một vợ và ba con. Cuộc đời người vợ này chắc chẳng ai thèm để ý, trong khi cuộc ngoại tình lừng danh thì được lãng mạn hóa, là một mảng màu không thể thiếu của bức họa long lanh vĩnh cửu mang tên Édith Piaf.

Tương tự , người ta tiếp tục làm phim, viết sách, làm thơ, viết nhạc, bình luận, thần tượng hóa, thần thánh hóa những nhân vật lịch sử như Tần Thủy Hoàng, Alexandre Đại Đế, Thành Cát Tư Hãn, Julius Ceasar. Những người đã chết vì những tham vọng, chiến lược, và tư tưởng của họ thì bây giờ không còn có tên nữa. Chết 1 người là sự đau khổ. Chết triệu người thì chỉ còn là con số thống kê tô điểm cho những nhân vật lịch sử “vĩ đại”.

Tại sao người ta bị quyến rũ, thậm chí tôn thờ, những con người này và bi kịch do họ “gây” ra cho người khác?

Nếu chúng ta không viết một chữ, không nhắc một lời về họ (trừ vài quyển sử khô khốc), thì có thể nào họ đã không thực hiện tham vọng “lưu danh muôn thủa” bằng các cuộc chinh phục long trời lở đất? Hay ít ra làm giảm tầm của các cuộc chinh phục này lại, cứu được bao nhiêu mạng.

Chủ đề: Chưa phân loại | Bình luận (4) »

Liên kết đó đây

Ngô Quang Hưng | 07 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

  • Một lính Mỹ ở Iraq viết blog về cái chết của mình. Andrew Olmsted chết ngày 3 tháng 1 vừa qua. Xem bài blog cuối cùng của Andrew. Trong bài có đoạn:

    On a similar note, while you’re free to think whatever you like about my life and death, if you think I wasted my life, I’ll tell you you’re wrong. We’re all going to die of something. I died doing a job I loved. When your time comes, I hope you are as fortunate as I was.

  • Một nghiên cứu mới nói rằng phim bạo lực làm giảm bạo lực. (Hừm, Freakonomics càng lúc càng nhiều.) Kết quả của nghiên cứu này “đụng độ” nặng với rất nhiều các nghiên cứu của bên tâm lý học.

    The study’s authors acknowledge that their research does not refute and in fact lends credence to the findings of laboratory studies. Neither does it address the long-term effects of exposure to violent media, an influence they view as pernicious.

    Rather, the research uses a decade of national crime reports, cinema ratings and movie audience data to examine what has happened to rates of violent crime during and immediately after violent films are shown.

Chủ đề: Tin tức đó đây | Bình luận »

Bài học từ Franklin D. Roosevelt và Vannevar Bush

Ngô Quang Hưng | 02 tháng 01, 2008 | Bản để in Bản để in

Ngày 17 tháng 11 năm 1944, tổng thống Franklin D. Roosevelt (FDR) viết một bức thư gửi tiến sĩ Vannevar Bush (không có quan hệ gì với các tổng thống Bush), nguyên giám đốc phòng nghiên cứu và phát triển khoa học của chính phủ Mỹ. Tôi lược dịch nội dung bức thư dưới đây. Qua thư có thể thấy FDR là người rất hiểu biết và có viễn kiến về phát triển khoa học và quan hệ của nó đến tiến bộ xã hội.
Đọc tiếp toàn bài »

Chủ đề: Mỹ quốc & Nhân vật và sự kiện | Bình luận (3) »

Các bài kế »