Sư tử và thỏ

Ngô Quang Hưng | 18 tháng 10, 2007 | Bản để in Bản để in

Câu chuyện sau đây, không biết từ đâu ra, rất phổ biến trong đám sinh viên sau đại học.

Một ngày nắng đẹp, thỏ ngồi gõ bàn phím trước cửa hang.

Cáo đi qua thấy, ngạc nhiên hỏi: “mày đang làm gì đấy thỏ?”

“Tớ đang gõ luận án”, thỏ trả lời.

– “Luận án về đề tài gì?”

– “Đề tài của tớ là ‘tính khả thi của việc thỏ ăn thịt cáo’”

Cáo tí nữa thì sặc, hỏi tiếp: “phét lác vừa vừa thôi, mày có dữ liệu nào để phân tích và minh chứng cho luận án này không?”

– “Vào hang với tớ, tớ cho xem.”

Cáo và thỏ vào hang. Một lúc sau, thỏ đi ra tiếp tục gõ bàn phím.

Sói đi qua thấy, ngạc nhiên hỏi: “mày làm gì thế thỏ?”

“Tớ đang gõ luận án”, thỏ trả lời.

– “Luận án về đề tài gì?”

– “Đề tài của tớ là ‘tính khả thi của việc thỏ ăn thịt sói’”

Sói lại đòi xem data, thỏ lại dẫn vào hang.

Một lúc sau thỏ lại ra ngoài gõ tiếp.

Trong hang thoang thoảng có tiếng sư tử liếp mép, gầm gừ.

Bài học: nội dung luận án là gì không quan trọng, quan trọng là advisor của bạn là ai!

Nói đi thì cũng phải nói lại:

Cáo bị hỏng đồng hồ, đồng hồ Senko mới mua. Cáo rầu rĩ lang thang trong rừng nhân một ngày nắng đẹp.

Đi ngang qua hang sư tử. Sư tử tò mò hỏi: “Cáo, sao chú buồn thế?”

– “Đồng hồ tớ bị hỏng.”

– “Để đấy tớ chữa cho.”

Cáo phì cười: “Bác mà chữa đồng hồ khỉ gì. Bàn tay to thế, cầm đồng hồ còn chưa xong.”

Sư tử bảo: “Cứ để tớ thử, đằng nào thì cũng hỏng rồi.”

Cáo thấy có lý, đưa đồng hồ cho sư tử. Sư tử vào hang một lúc, mang ra chiếc đồng hồ chạy ngon lành. Cáo mừng lắm, cảm ơn rối rít. Sư tử chắp tay ngửng mặt lên trời cười.

Mấy hôm sau, Sói cũng bị hỏng đồng hồ. Và sư tử lại chữa được.

Trong hang, sáu con thỏ ngồi cặm cụi sáu góc. Sách vở về cấu trúc cơ điện của đồng hồ và tuốc-lơ-vít vứt lăn lóc xung quanh.

Bài học: việc bạn có biết lập trình, xây dựng mô hình thống kê, và chứng minh định lý hay không không quan trọng. Quan trọng là đám sinh viên của bạn biết.

Chủ đề: Dành cho du học sinh & Vui - Giải Trí |

9 lời bình cho bài “Sư tử và thỏ”

  1. 1
    Pham Duc Dung viết:

    Câu chuyên thứ 2 của chú rất chí lí :)

    Hồi năm 1 cháu có đọc CV của 1 ông prof làm về Comb bio, thấy ông này có rất nhiều paper, lớn bé có hết. Ông này ngoài thời gian giảng dạy còn đi contact với các công ty ngoài. Về sau mới biết là dưới ông ấy có 1 đội quân tinh nhệu SV làm việc. Đám SV làm việc hùng hục với mức lương … được trả như trường quy định. Nhiều lúc cả ý tưởng chứ không chỉ implementation cũng là của SV. Ông prof chỉ theo dõi tình hình và có tên trong các paper. Tất nhiên là để lên đến chức prof thì ông ấy cũng phải qua nhiều gian khổ nhưng câu chuyện này giống câu chuyện con sư tử ở trên.

    Cái này không có ý công kích ai. Chỉ là những điều mắt thấy tai nghe.

  2. 2
    Bộ môn Giải tích viết:

    Bài học hay quá, xin phép GS cho em copy về blog của em nhé. Cảm ơn GS nhiều.

  3. 3
    Ngô Quang Hưng viết:

    Vâng, bạn cứ copy. Mấy câu chuyện này là của chung, không phải tôi nghĩ ra mà cũng không biết ai nghĩ ra. Các đồng nghiệp tôi đều biết.

  4. 4
    Bach Hung Nguyen viết:

    Câu chuyện số 1: Bác Hưng bây giờ.

    Câu chuyện số 2: Bác Hưng 10 năm sau.

  5. 5
    xcoi viết:

    Con đường phía trước còn dài. Nhận thức kém làm cái ni cũng không nên!
    Hic - Ngoài kinh nghiệm của bản thân mình tự rút ra, còn phải học kinh nghiệm từ người khác.
    Hu hu - Trò không biết làm sao để có kinh nghiệm “học kinh nghiệm” nữa?

  6. 6
    ksipi viết:

    Chuyện Advisor đúng là quan trọng. Giới khoa học ai cũng biết điều này.

    Mà cái này hình như ở đâu cũng thế thôi.

    Câu chuyện của bác Hưng kể lại thật hay, thật thấm thía.

  7. 7
    Cao Ngoc Trinh viết:

    Trời ơi! Buồn cười và hay quá đi mất…Chắc là em phải học hỏi GS nhiều. À mà em cũng xin copy về 4rum của lớp em rồi. Hy vọng GS vui vẻ. He he…

  8. 8
    nguyenthithanhnhan viết:

    em khong thay buon cuoi ma chi thay do la nhung bai hoc don gian nhung nhieu nguoi biet ma chang bao gio nho ra ca

  9. 9
    Tuấn Anh viết:

    hay hay wa’ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Ghi lời bình của bạn: