Nếu bạn có thể ghi lại tất cả những gì xảy ra trong cuộc sống của mình: hình ảnh, âm thanh, suy nghĩ, cảm giác, v.v. Bạn sẽ làm gì với mớ dữ liệu khổng lồ đó? Nếu có một cách nào đó để ghi lại mớ dữ liệu này, bạn mong muốn một chương trình “data mining” mớ dữ liệu này có các chức năng thế nào?
Ví dụ: chương trình có thể cho bạn biết là hôm nay bạn ăn nhiều calories quá, ít calories quá, nhiều đường, ít rau, thừa cà fê; nó cũng có thể cho bạn biết cả 2 năm rồi bạn chưa đọc một quyển sách nào nghiêm túc, 6 tháng rồi chưa email hỏi thăm một người bạn cũ, các suy tưởng quay lại lối mòn đã đi qua chục lần; có một số mục tiêu bạn muốn đạt tới giao thừa năm ngoái nhưng chưa bao giờ thực hiện; mấy hôm nay bạn khó ở trong người và cư xử không thoải mái với người thân v.v. Chương trình này sẽ “hoàn tất” bạn, giúp bạn vượt qua các giới hạn sinh học của mình: tính lười biếng, chóng quên, ăn nhiều quá, ngủ nhiều quá, ít đọc sách quá, đọc sách nhiều quá, v.v. Chưa hết, đến khi bạn chết đi thì mớ dữ liệu khổng lồ này có thể được dùng để xây dựng lại chính bản thân bạn – một phiên bản số của bạn!
Nếu có một chương trình như thế, bạn có còn là … bạn nữa không? Nếu có, bạn có muốn dùng một chương trình như thế không?
Để bàn cặn kẽ câu hỏi này cần vài chục quyển sách. Trong thời gian đó, bạn có thể đọc bài về Gordon Bell ở tờ New Yorker, người đang ghi lại và số hóa cuộc sống của ông.
