Là (cựu) du học sinh, lần đầu tiên sống ở nước ngoài hẳn chúng ta có nhiều vụ “quê một cục”. Tôi sang Mỹ năm 1995, trình độ tiếng Anh chỉ đến hết quyển Streamline 1 (có nghĩa là chỉ biết nói hello, goodbye, how do you do). Có mấy lần “quê một cục” đáng nhớ.
- Thời gian đầu mới sang, ở nhà một gia đình host family người Mỹ, xung quanh chẳng có người Việt nào. Tôi có một vali lớn toàn mì ăn liền, ăn mì ăn liền 1 tuần liền. Đi lòng vòng tìm mua đồ thấy cái gì cũng đắt cứa cổ (vì vẫn còn tâm lý chuyển ngoại tệ ra tiền đồng
). Tuần sau đó thì rón rén mua vài ổ bánh mì ăn với chà bông mang theo. Muốn uống nước, đi chợ thấy họ bán soda mua về uống hết một chai, sau đó mới biết đó là … baking soda. Quê một cục!
- Có một hôm đi chơi xa, bỏ tiền vào máy bán cà fê, tôi mới thấy máy bán cà fê lần đầu tiên trong đời. Thấy máy đẩy một cái ly giấy ra, tôi thò tay lấy cái ly giấy lên xem; ngay sau đó cà fê chảy xuống chỗ mà đáng lẽ cái ly giấy phải nằm chờ. Quê hai cục!
- Năm 1996, tôi vào grad school. Đến xem phòng lab, thấy có một đống máy SGI và Sun Sparc nhưng không biết dùng thế nào. Lệnh duy nhất trên Unix mà tôi biết là “ls”. Quê ba cục!
Càng về sau, khi Việt Nam giao lưu văn hóa sâu sắc hơn với thế giới thì các bạn đi nước ngoài sẽ đỡ bỡ ngỡ hơn nhiều. Ngoài ra, ta sẽ càng ít “nhà quê” nếu mới sang là có bạn Việt chỉ dẫn tận tình, hoặc tiếng Anh đã biết kha khá trước khi đi.
Các vụ “quê một cục” của bạn là gì?

8 Comments
trong những tình huống kiểu này thì “chiến lược học” mà bác áp dụng và xui người khác áp dụng là gì?
Hay là họ chơi xỏ bác thì làm sao bác phát hiện được?
- hỏi ai đó ở gần? ko có ai ở gần hoặc có mà họ cũng tình trạng u tịt mít là tiêu luôn
- chờ cho đến khi có ai đó đến và theo dõi xem họ làm gì? Kiểu này vớ phải tình huống “bis” trong nhà hàng là tiêu luôn
- kè kè từ điển (Kim từ điển chẳng hạn?) bên người? chiến lược này đối với tình huống quê ba cục của bác không khả thi?
- ko bao giờ đi đâu một mình mà ko có “thổ dân” đi kèm?
- what else?
Em và thằng bạn trong một lần đi chợ, thấy tụi Mẽo bán bí đỏ vừa to, vừa rẻ, 2 thằng vác 1 trái về. Nấu canh ăn, thấy bí vừa sượng, vừa không ngọt; trái bí lại to, không biết ăn đến khi nào mới hết, cứ luôn miệng rủa bọn Mẽo là không biết trồng bí. Mấy ngày sau mới nhớ ra là sắp đến Halloween :-&
Món bí đỏ này nấu cà ri ngon cực.
Chuyện quê thì tôi kể chắc cũng không hết (đi cầu, khi ấy mới 13 tuổi đi Nga và chỉ biết hố xí ngồi bệt
; tuy nhiên hồi đấy tôi cũng biết đi buôn và vơ vét bàn là ấm điện ở khắp các cửa hàng trong thành phố; vào học CS ở Hàn quốc thì bọn cùng khóa đã biết chơi game ầm ầm, còn mình mới học đánh máy và xài con chuột; sang Mỹ thì được bác Hưng dẫn đi casino thấy mình quê mùa còn bác Hưng rất sành điệu
Nhắc đến món cà phê cũng vui. Lần đầu tiên ghé qua một coffee shop bên Mỹ, thấy hoa mắt vì nhiều loại coffee quá thì chỉ đại vào dòng đầu tiên: espresso. Chắc là cà phê làm nhanh, cho nó nhanh (hóa ra cũng đúng, dẫu không như tôi tưởng tượng). Mà phát âm cũng dễ. Đến khi họ đưa cho một ly bé tẹo cứ tưởng họ nhầm. Cà phê gì vừa ít vừa đắng ngắt. Cho đường vào mãi không hết đắng mà ngọt kinh. Thấm thoắt… giờ thì một (vài) espresso shot gần như là thứ không thể thiếu trong ngày.
Đi nước ngoài mà không bị quê thì cũng phí. Tôi cũng sẽ không muốn đổi và không bao giờ quên mất cảm giác lạ lẫm tò mò nhưng thích thú của như được đặt chân sang một hành tinh khác lần đầu. Bây giờ dẫu có đến một miền đất lạ cũng không còn những cảm giác hồi hộp ấy nữa…
What? What casino?
Hồi mới sang tôi chê cà phê Mỹ ỏng eo, vì uống phải cà phê Dunkin Donut, sau này mới khám phá ra bọn nó có nhiều loại cà phê rất … phê. Bây giờ uống lại loại coffea canephora Việt Nam thấy hơi chua và không thơm.
Dạo này em bỏ cafe rồi các bác ạ. Chỉ uống nước chè với nước lọc thôi. Em cảm thấy thế tốt hơn cho cơ thể em.
Em nghe nói hình như uống nhiều cafe thì khả năng bị bệnh loãng xương sẽ cao hơn người không uống. Có bác nào nghe cái này bao giờ chưa?
@Nguyên: uống cà fê thì tôi không biết, ngồi máy tính nhiều thì chắc chắn sẽ bị vấn đề về xương, cơ, mắt, các loại repetitive strain injury, … chưa kể mất cân bằng tâm sinh lý
. Erdos từng nói: “nhà toán học là cái máy biến cà fê thành định lý”.
Erdos không có vợ, ông thọ 83 tuổi. Có vẻ như cà fê và tâm sinh lý không ảnh hưởng lắm đến scientific outputs hay tuổi thọ
Thế thì Nguyên nên uống cà phê sữa
Mình đóng góp vài “cục”
Cục 1: Ở một nước dùng ngôn ngữ “closely related to English” mà trên nhiều sản phẩm nhất định không dùng tiếng Anh. Kinh nghiệm phân biệt dầu gội và đầu xả của nhiều anh em là: Cái nào chổng (nắp) lên trên là đầu gội, cái nào chổng xuống là đầu xả.
Cục 2: “Cậu dùng hộ tớ cái bịch xà phòng này nhé, tớ mua về để giặt quần áo mà KTX của tớ không có máy rửa bát”. Thì ra anh bạn mua nhầm loại xà phòng dùng cho máy rửa bát đĩa, định đem để giặt quần áo.
Cục 3: Ở siêu thị, sau khi trả tiền mua hàng xong, người nhân viên mỉm cười:
- chúc bạn một ngày vui vẻ!
- No, thanks.
Thì ra tưởng người ta hỏi mình cần mua gì nữa không? vài từ thông dụng học được ở nhà trước khi đi chưa kịp phát huy tác dụng đối với tiếng địa phương của người bản xứ.