D A Bm F#m G D G A

Ngô Quang Hưng | 21 tháng 02, 2007 | Bản để in Bản để in

Chuỗi gam trên là chord progression của bài Canon in D. Lần trước tôi có link đến cái video của hài hước gia Rob Paravonian đùa rằng cái chord progression này đi đâu cũng nghe, từ pop, rock, đến blues, country, …

Điều này là thật, vì cái progression này rất hay:

The chord progression (”I V vi iii IV I IV V”) of Pachelbel’s canon has been incorporated into or otherwise influenced many pieces of contemporary popular music. In 1999, pop artist Vitamin C used Canon in D in her Graduation (Friends Forever) in both the verse and the chorus. Other groups that have used this chord progression are The Beatles (”Let It Be”), Green Day (”Basket Case”), Coven (”One Tin Soldier”), Spiritualized (”Ladies and Gentlemen We Are Floating in Space”), Aerosmith (”Cryin’”), DragonForce (”Valley of the Damned”) and Blues Traveler (”Hook”), as well as others.

Theo dòng suy nghĩ này, tôi tự hỏi không biết những bài hát tiếng Việt nào dùng progression này. Hôm qua, sau khi dạo qua dạo lại progression này một lúc, tôi khám phá ra rằng một bài hát rất phổ biến Mỹ Tâm hay hát dùng chính progression này.

Đố bạn biết là bài nào?

Chủ đề: Âm Nhạc |

3 lời bình cho bài “D A Bm F#m G D G A”

  1. 1
    Lê Hoàng Long viết:

    Bài anh Hưng nói là “Giấc mơ tình yêu” : “Có giấc mơ nào êm đềm, khẽ lướt qua làn môi mềm…”
    Bài này thật ra rất giống một bài hay được phát sau mấy trận đá banh hồi France 98, đoạn đầu tiên gần như y chang. Khó nói giống nhau do chuỗi gam nêu trên, vì cả phần nhạc lead cũng giống luôn :-).

  2. 2
    Ngô Quang Hưng viết:

    Chính xác!

  3. 3
    twoask viết:

    Em thấy mấy bài nhạc Việt Nam chuyên môn đi mượn progression rất nhiều. Ví dụ như bài Cây đàn sinh viên cũng của Mỹ Tâm thì đọan intro nghe không khác gì bản Hotel California. Cón 1 bài khác của Lam Trường thì đọan đầu cũng copy bản Romance. Chưa kể là album “Chat với Mozart” của Mỹ Linh thì “vay” nhạc cổ điển hơi nhạc, chỉ bỏ lời vào đấy. Có người khen người chê, nhưng theo em thì “phá cách” kiểu đấy thật ra là “phá vỡ” luôn cái đẹp của những bản nhạc cổ điển xuất sắc…

Ghi lời bình của bạn: