Nắm tay và làm tình
Trích bài nắm tay và làm tình, Trang Hạ lược dịch từ diễn đàn Saycoo - Đài Loan. Bài viết rất hay, các bạn nên đọc hết:
Có nhiều khi trên đường về, những cái nắm tay của những đôi vợ chồng già đã làm tôi cảm động. Có bao nhiêu người trên thế giới già rồi, đi không nổi nữa, nhưng vẫn được một bàn tay nắm dìu đi chầm chậm? Trong cả cuộc đời này, đến khi bạn già, xấu xí, bệnh tật đầy, bước đi thập thễnh, anh ấy sẽ còn ở bên bạn nắm tay bạn chăng? Cho nên mỗi khi nhìn thấy những đôi vợ chồng già tôi thường mỉm cười, nhưng không ngăn được nước mắt thấm ướt mi.
Có người nói với tôi, làm tình xa cách hơn nắm tay. Tôi không hiểu, tôi nghĩ làm tình thì phải gần gũi hơn nắm tay chứ. Không phải chúng ta vẫn phân loại tình cảm theo thứ tự này: Nắm tay - ôm - hôn - âu yếm vuốt ve - làm tình. Rõ ràng làm tình chứng tỏ tình yêu sâu sắc hơn nắm tay chứ?
Không đâu.
Thật sự là không đâu.
Có những người làm tình trước, nắm tay sau. Cũng có người hôn trước, rồi mới cầm tay. Nếu sau đó chúng ta yêu nhau, thì thứ tự trên chẳng còn gì là quan trọng nữa. Nhưng bạn có phát hiện ra rằng, rất nhiều người họ muốn bí mật làm tình cùng bạn, nhưng lại không đồng ý nắm tay bạn giữa đám đông?
Mà những gì còn lại ngọt ngào trong trái tim người con gái, không hẳn là lúc làm tình, mà thường là lúc bạn trai nắm tay thật chặt, thật sát, khi dọc đường, khi trên xe, hoặc cái nắm tay ngay cả lúc đã ở trên giường. Như thể qua lòng tay ấm truyền cho mình cảm giác, anh ấy yêu chân thành.
Nếu một cái nắm tay có thể làm mình cảm động, nếu tình yêu có thể đơn giản như thế, thì có thể, cái nắm tay còn quan trọng hơn chuyện lên giường.
Ngày xưa ở đầu đường nhà tôi có một quán cơm tấm vỉa hè, quán mà cho đến nay vẫn là quán cơm tấm ngon nhất tôi đã từng ăn. Sáng sáng ăn cơm tấm ở đây, tôi hay thấy hai ông bà cụ đã rất lụ khụ đi dạo. Bao giờ cũng vậy, trước khi bước từ trên lề xuống đường ông cũng nắm tay bà đưa xuống.
Tôi luôn có cảm giác cả hai có thể ngã lăn ra đường bất kỳ lúc nào, nhưng sẽ chẳng vấp ngã trước bất kỳ thử thách nào khác của cuộc đời.

Rất sâu sắc và tinh tế. Tôi có học với một ông thầy khoa Sử, vừa về hưu năm ngoái vì đã 70 tuổi. Có lần ngồi trong office nói chuyện với ổng vào buổi chiều, điện thoại ren. Thì ra là vợ ổng thấy ổng tới giờ về rồi mà chưa về. Ổng bảo vợ ổng sẽ về ngay, rồi hỏi: “What’s for dinner today?” Một câu hỏi bình thường nhưng âm điệu giọng nói thể hiện sự thân mật và âu yếm mà tôi không thể diễn tả được bằng lời, chỉ có thể hình dung được mức độ tình cảm hai ông bà dành cho nhau. Rất cảm động.