Khi còn học cao học, điều quan tâm duy nhất của tôi khi làm nghiên cứu là viết báo, càng ở hội nghi lớn càng tốt, càng nhiều càng tốt. Bây giờ bắt đầu đi làm ở PARC thì ngòai chuyện quan tâm tới viết báo còn phải nghĩ đến chuyện đăng ký bằng phát minh. Không giống như các trung tâm nghiên cứu phi lợi nhuận hoặc thuộc trường đại học như là SRI, ISI v.v. PARC sau khi đã bỏ lỡ các cơ hội bảo vệ các bằng phát minh lớn của mình như GUI, Ethernet etc đã chú ý rất nhiều đến chuyện đăng ký thật nhiều các sáng chế của mình. Thực tế là nếu có thể kiếm được thật nhiều tiền nhờ vào việc cho các công ty khác dùng lại các phát minh của mình thì nhân viên càng đỡ phải tốn thời gian vào việc đi chạy chọt xin tiền từ các tổ chức chính phủ như DARPA, NASA hoặc các công ty khác v.v. và có thể yên tâm tập trung vào các vấn đề nghiên cứu lớn và lâu dài hơn (như Bell Lab và PARC hồi mới thành lập).
Trên bề mặt thì bằng phát minh cũng chẳng khác gì bài báo lắm, cũng cần phải là cách giải quyết mới cho một vấn đề hữu ích, tốt hơn các cách giải quyết đã có và có thể đem lại lợi ích cụ thể nào đó. Như vậy mới có hy vọng có nhiều người dùng dẫn tới công ty có thể thu lại lợi nhuận từ đó (khi viết báo thì có nghĩa là có nhiều người đọc, cite bài báo dẫn tới sự nổi tiếng cho người viết). Vì vấn đề cốt lõi đều giống nhau là một phát kiến mới hữu ích, sau khi công ty đã đăng ký bản quyền, nhân viên ở chỗ tôi có thể viết báo thỏai mái dựa miễn là các vấn đề cơ bản có thể kiếm được tiền đã được công ty đăng ký đầy đủ (thế nên có một thủ thuật để được viết bài mà không bị làm khó dễ là tự mình cãi là cái mình làm tuy “hay hay” và có cống hiến về mặt khoa học nhưng chẳng có thể kiếm được một xu nào từ đó và không đáng bỏ tiền thuê luật sư đăng ký bản quyền).
Mặc dù trên phần nổi thì giống nhau còn mục đích thì hòan tòan khác nhau, các bài báo khi đã đăng thì các kiến thức trong đó (nếu chưa đăng ký bản quyền) hòan tòan được dùng thỏai mái còn bằng sáng chế là để kiếm tiền từ những ai dùng nó, hoặc là để không cho các đối thủ cạnh tranh dùng nó, có thể thấy sự quan tâm và coi trong hai cái này thay đổi rất nhiều từ tầng lớp academia xuống tới những công ty trực tiếp chế tạo ra sản phẩm. Trong khi các thầy giáo và học sinh chỉ chú ý tới đăng báo (trừ khi có ý định mở công ty), xuống tới làm nghiên cứu như tôi mặc dù viết báo là quan trọng nhất đã phải chú ý tới việc đăng ký bản quyền là tài sản của trung tâm nghiên cứu, xuống tới các trung tâm khác thuộc vào một công ty làm ra sản phẩm cụ thể, nhiều khi họ chỉ quan tâm tới đăng ký bản quyền càng nhiều càng tốt chứ không coi trọng lắm tới việc viết báo vì chất lượng và số lượng bằng phát minh ảnh hưởng tới thu nhập và thưởng nhiều hơn là bài báo vì nó đem lại lợi ích cụ thể chứ không phải gián tiếp như viết báo. Nếu sáng chế là cốt lõi của một sản phẩm quan trọng của công ty thì nhiều lúc đăng ký bản quyền vẫn không phải là phương pháp tốt nhất vì: (1) khi đã đăng ký bản quyền, phát minh sẽ được cho vào cơ sở dữ liệu mà những ai bỏ tiền ra mua dịch vụ của những công ty như MicroPatent cũng có thể tìm ra (để tránh không đăng ký bản quyền trùng lặp), do đó Dell hòan tòan có thể giao cho một người suốt ngày tìm kiếm các đăng ký mới của HP để tìm hiểu hướng phát triển của đối thủ để có cách đối phó; (2) khi đã biết một phát kiến mới của đối thủ, công ty có thể tìm cách làm một cái “tương tự” mà luật sư có thể cãi là hòan tòan mới. Do đó thành phần nước CocaCola không được đăng ký bản quyền mà được cho vào két sắt nhà băng để không có hãng XYZ nào đó pha chút muối hay đường vào và cãi là phát kiến hòan tòan mới của họ.
Ngòai ra, bằng phát minh hay đăng ký bản quyền thường được viết bởi luật sư, người mà có rất ít kiến thức về chuyên ngành cụ thể, nhưng rất biết cách viết làm sao để có thể ứng dụng rộng nhất mà lại chặt chẽ về mặt luật pháp, do đó cùng một phát kiến mà trong bản đăng ký phát minh và bài báo hội nghị trông có khi đã rất khác nhau vì viết bởi những người khác nhau, cho đối tượng đọc khác nhau, và có mục đích khác nhau.
