C++ : Cout cái gì?

Chương trình sau đây sẽ không in ra cái ta muốn xem. Đố: Tại sao? Và sửa lại như thế nào?

#include <iostream>
using namespace std;

int main() {
    int a = 123;
    char b = '4';
    cout << "Address of a = " << &a << endl;
    cout << "Address of b = " << &b << endl;
    return 0;
}

Chủ đề Lập trình, Vui - Giải Trí | Tagged , , | 2 phản hồi »

Cái bánh vẽ

Năm 2009, Salman Khan bỏ không làm nhà phân tích tài chính ở một quỹ đầu tư mạo hiểm ở Wall Street. Anh về nhà xuống hầm giảng bài, thu băng, và upload lên Youtube. Các bài giảng của anh đều về các đề tài sơ cấp: lượng giác, lịch sử, đại số, … Vài nghìn clips (và chục nghìn giờ lao động) sau đó, và Khan Academy hiện nay đã có tài trợ từ nhiều tổ chức: Google, quỹ Gates, vân vân. Các video clips của tổ chức phi lợi nhuận này đang len lỏi hàng đêm vào tầng hầm của nhiều triệu trẻ em các nước — phát triển hay thế giới thứ ba.

Sebastian Thrun là một giáo sư Khoa Học Máy Tính cực kỳ nổi tiếng của đại học Stanford, chuyên về Robotics. Năm 2005, cái xe không người lái của nhóm nghiên cứu của anh thắng giải “Thách thức lớn của DARPA“.  Năm 2010, anh dẫn đầu nhóm của Google cho xe không người lái chạy trong thành phố. Năm ngoái Sebastian đồng giảng dạy lớp Trí Tuệ Nhân Tạo mở của Stanford (với Peter Norvig, giám đốc nghiên cứu của Google), hoàn toàn miễn phí trên mạng cho … 160 nghìn học viên trên toàn thế giới. Ai muốn đăng ký cũng được. Trải nghiệm này đã thay đổi Sebastian. Số học viên từ Lithuania nhiều hơn số sinh viên Stanford lấy lớp này. Có những học viên từ Afganistan, phải đi qua vùng đạn lửa để có vài giờ kết nối Internet để làm và nộp bài tập. Khi hoàn tất, có 248 học viên được điểm tuyệt đối. Không có bất kỳ ai trong 248 học viên này là … sinh viên Stanford, trường đại học số 1 thế giới! Sebastian vừa bỏ tenure ở Stanford, thành lập Udacity, một trường đại học miễn phí trên mạng. Mục tiêu của anh là lớp đầu tiên sẽ có nửa triệu học viên. Tôi không biết nên mô tả cho bạn đọc việc lấy tenure ngành Khoa Học Máy Tính ở Stanford khó như thế nào. Khoa máy tính ở đó là một phần khối óc của thung lũng Silicon.

Bill Gates là một cái tên không cần giới thiệu. Từ năm 2007 đến nay ông đã hiến ít nhất 25 tỉ đô la làm từ thiện, theo một nguồn thống kê đã cứu được gần 6 triệu mạng người, khỏi viêm gan siêu vi B, sốt xuất huyết, SIDA, v.v.

Vài trăm ngàn học viên của Salman và Sebastian, và vài triệu sinh linh mà Bill giúp cứu mạng chắc hẳn là hoàn toàn đếch quan tâm xem Salman, Sebastian, và Bill có phải là trí thức chính hiệu hay không. Ngược lại, Salman, Sebastian, Bill cũng tuyệt đối không có thì giờ tranh luận xem chữ trí thức nên viết hoa hay viết thường, là phải trung thành hay đối lập. Họ còn bận nướng cái bánh thật, cho những người đói thật.

Con đường đi đến cái bánh thật không cần đi qua tranh luận về cái bánh vẽ.

Tôi rất ngưỡng mộ và biết ơn Talawas thời kỳ đầu mà chị Phạm Thị Hoài và các cộng sự mất bao công gầy dựng. Talawas thời kỳ đầu, như Khan Academy với tôi là một thằng bé trong tầng hầm của mình. Đến giai đoạn Talawas chuyển thành blog thời kỳ 2 thì tôi có cảm giác toàn bộ năng lượng được chuyển thành năng lượng “âm”. Vẫn còn ở trong tầng hầm, nhưng cá nhân tôi thấy không còn học được gì ở đó nữa. Nêu ví dụ này để nói rằng, vấn đề không nằm ở chỗ “đối lập” hay không “đối lập”. Talawas chắc có thể gọi là “đối lập”. Còn Bill, Sebastian, và Salman đều không đối lập (như Chomsky hay Moore). Nếu đã không xắn tay áo làm bánh, thì tầm ảnh hưởng của một tiếng nói đến cái bánh thật chỉ còn phụ thuộc vào hàm lượng tri thức nằm trong tiếng nói.

Chém gió trong một cái võ đài rỗng về hàm lượng tri thức là một sự phí phạm cuộc sống đáng tiếc.

“Trí Thức” — bất kể viết hoa hay viết thường — đều là Cái Bánh Vẽ — viết hoa.

Chủ đề Giáo dục, Nhân vật và sự kiện | Tagged , | 22 phản hồi »

Lắc đầu

Chủ đề Vui - Giải Trí, Vượt định kiến | Tagged , | 2 phản hồi »

Chép và dán

Tôi cần syntax highlight cho powerpoint presentations. PPT không có chức năng này. (Tại sao, Microsoft?) Ví dụ, tôi muốn có một slide trông như sau:

Google chỉ cho một số cách. Cách mà hiện nay tôi thấy tương đối nhẹ nhàng bao gồm những bước sau đây:

  • Chép và dán mã nguồn (từ vi/emacs) vào cửa sổ của Sjntax
  • Chép và dán mã đã highlighted từ cửa sổ của Sjntax vào … một file MS Word. (Nhớ dán đặc biệt!)
  • Chép và dán mã từ MS Word vào canvas của Power Point. (Dán vào textbox cũng không được.)

Tôi dùng Office 11. Có vẻ như là dùng Visual Studio thì tình hình cũng không khá hơn.

Chủ đề Lập trình | Tagged , , | 10 phản hồi »

Hỏi: kỹ thuật map chuỗi thành hàm

Một tác vụ thường gặp trong nhiều chương trình là tác vụ sau đây. Ví dụ trong C++. Với mỗi chuỗi nhập std::string str khác nhau, ta cần gọi một hàm tương ứng. Ví dụ, nếu str == "sin" thì ta gọi hàm sin, str == "abc" thì ta gọi hàm foo(), còn nếu str không phải là một trong các chuỗi cho trước thì trả về lỗi, chẳng hạn. Tổng số các hàm cần gọi là rất lớn.

Trường hợp 1: nếu tất cả các hàm cần gọi có cùng tập tham số, ta có thể xây dựng một map từ std::string đến function pointers, mỗi pointer trỏ đến hàm tương ứng.

Trường hợp 2: nếu các hàm cần gọi có bộ tham số khác nhau thì có thể dùng polymorphism, và cái map sẽ map từ std::string đến pointer vào base class. (Hoặc, để chương trình gọn hơn có thể overload () operator, biến chúng thành functors, nhưng ý tưởng vẫn như cũ.)

Bạn có biết cách nào hay hơn, hoặc khác hơn, không?

Chủ đề Lập trình | Tagged , , , | 10 phản hồi »

Quả bom Đoàn Văn Vươn (bài của Huy Đức)

Vài bài kiến thức nền, cho bạn nào không theo dõi vụ này:

  1. (năm 1928, tỉnh Bạc Liêu) Vụ án Nọc Nạn
  2. (22/07/2010) Kỳ tài đất Tiên Lãng và cuộc chinh phục lời nguyền của biển
  3. (06/01/2012) Hải Phòng: Sáu cán bộ bị bắn khi tham gia cưỡng chế
  4. (07/01/2012) Vụ sáu cán bộ bị bắn khi tham gia cưỡng chế: Khởi tố vụ án giết người
  5. (09/01/2012) Vụ bắn vào lực lượng cưỡng chế ở Hải Phòng: Sẽ xem lại việc thu hồi đất
  6. (10/01/2012) Vụ án Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng: Tại sao dư luận bảo… “lừa dân”?
  7. (12/01/2012) Vụ nổ súng ở HP có dấu hiệu cưỡng chế nhầm
  8. (13/01/2012) Vụ cưỡng chế thu hồi khu đầm tại Hải Phòng: Tòa nhầm lẫn?

Quả bom Đoàn Văn Vươn

Huy Đức (10/01/2012)

Khi lực lượng cưỡng chế huyện Tiên Lãng đến khu đầm, anh Vươn cho nổ trái mìn tự tạo cài dưới một bình gas. Bình gas không nổ. Nhưng, trái mìn tự tạo vẫn gây tiếng vang như một quả bom, “quả bom Đoàn Văn Vươn”. Vụ nổ không chỉ gây rúng động nhân tâm mà còn giúp nhìn thấy căn nguyên các xung đột về đất đai. Quyền sở hữu nói là của “toàn dân”, trên thực tế, rất dễ rơi vào tay đám “cường hào mới”.

Sự Tùy Tiện Của Nhà Nước Huyện

Quyết định giao bổ sung 19,5 ha đất nuôi trồng thủy sản cho ông Đoàn Văn Vươn, ký ngày 9-4-1997, ghi thời hạn sử dụng là 14 năm tính từ ngày 14-10-1993. Theo báo Thanh Niên, ở thời điểm ấy, chính quyền huyện Tiên Lãng đã quy định thời hạn giao đất cho nhiều cá nhân, hộ gia đình rất tùy tiện: có người được giao 4 năm; có người 10 năm… Tuy thời điểm này chưa có các nghị định hướng dẫn chi tiết việc thi hành, nhưng Luật Đất đai năm 1993 đã nói rõ thời hạn giao đất nuôi trồng thủy sản cho hộ gia đình và cá nhân là 20 năm.

Theo Nghị định ngày 28-08-1999, nếu chính quyền Tiên Lãng không tùy tiện thì gia đình ông Vươn có quyền sử dụng phần đất này cho đến ngày 9-4-2017, tính từ ngày ông được huyện ký giao; tối thiểu cũng phải đến ngày 15-10-2013, nếu huyện “ăn gian” tính theo ngày Luật Đất đai có hiệu lực. Vấn đề là, cho dù đất được giao của gia đình ông Vươn hết hạn thì có phải là đương nhiên bị thu hồi để giao cho người khác như cách mà Tiên Lãng đã làm. Luật Đất đai 2003 quy định hạn điền cho loại đất nuôi trồng thủy sản là 3 hecta và với phần đất vượt hạn mức của ông Vươn có thể áp dụng Điều 35 để cho ông tiếp tục thuê như quy định đối với đất đai nông nghiệp.

Sở Hữu Toàn Dân

Tuy dịch từ Hiến pháp 1936 của Liên xô, Hiến pháp 1959 của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vẫn chưa “quốc hữu hóa đất đai”. Cho dù, từ thập niên 1960s ở miền Bắc và từ cuối thập niên 1970s ở miền Nam, ruộng đất của nông dân đã bị buộc phải đưa vào tập đoàn, hợp tác xã, đất đai chỉ chính thức bị coi là thuộc “sở hữu toàn dân” kể từ Hiến pháp 1980.

Theo Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc: “Trong bản dự thảo Hiến pháp 1980 do Chủ tịch Trường Chinh trình Bộ Chính trị vẫn đề nghị duy trì đa hình thức sở hữu, trên cơ sở khuyến khích 5 thành phần kinh tế. Theo tôi biết thì Bộ Nông nghiệp và Ban Nông nghiệp Trung ương cũng không đồng ý quốc hữu hóa”. Nhưng, ngày 10-9-1980, trong một bài nói chuyện trước Ban chấp hành Trung ương có tựa đề, “Hiến pháp mới, Hiến pháp của chế độ làm chủ tập thể xã hội chủ nghĩa”, Tổng Bí thư Lê Duẩn nói: “Nhân đây, tôi nhấn mạnh một điểm rất quan trọng trong Dự thảo Hiến pháp mới là chuyển toàn bộ đất đai thành sở hữu toàn dân. Đề ra như vậy hoàn toàn đúng với quy luật tiến lên chủ nghĩa xã hội”. Ông Nguyễn Đình Lộc, thành viên Ban thư ký của Ủy ban Soạn thảo Hiến pháp 1980, thừa nhận: “Khi đó, uy tín Lê Duẩn bao trùm. Mặt khác, nhiều người cũng không hình dung được bản chất của sở hữu toàn dân là quốc hữu hóa”.

Tuy chấp nhận quốc hữu hóa đất đai nhưng theo ông Tôn Gia Huyên, lúc bấy giờ là Vụ phó vụ Quản lý Đất đai, ông Trường Chinh chủ trương giữ nguyên hiện trạng chứ không tịch thu ruộng đất như điều mà Lenin đã làm với kulax ở Nga sau năm 1917. Ông Trường Chinh yêu cầu ghi vào Điều 20 của Hiến pháp 1980: “Những tập thể và cá nhân đang sử dụng đất đai được tiếp tục sử dụng và hưởng kết quả lao động của mình theo quy định của pháp luật”.

Khi Hiến pháp 1992 bắt đầu được soạn thảo, theo ông Phan Văn Khải: “Thủ tướng Võ Văn Kiệt và tôi muốn sửa Hiến pháp theo hướng, trao quyền sở hữu ruộng đất cho nông dân nhưng không thành công, chúng tôi đành phải tìm ra khái niệm, trao 5 quyền cho người sử dụng đất”. Trong Đại hội Đảng lần thứ VII, vòng I, nhiều nhà lãnh đạo địa phương đã lên tiếng ủng hộ “đa sở hữu hóa đất đai”. Nhưng, ở cấp cao, theo Trưởng ban Biên tập Hiến pháp 1992, ông Nguyễn Đình Lộc: “Không ai có đủ dũng cảm đứng lên đòi bỏ sở hữu toàn dân, vì đó là một vấn đề nhạy cảm, đụng đến chủ nghĩa xã hội. Khi chuẩn bị bài phát biểu về Hiến pháp cho Tổng Bí thư Đỗ Mười, tôi có trình bày, nhưng ông Đỗ Mười nghiêng về sở hữu toàn dân. Ông tin vào điều ông Lê Duẩn nói, sở hữu toàn dân là quan hệ sản xuất tiên tiến. Ông Đỗ Mười tin, trước sau gì ta cũng tới đó nên cứ để vậy”.

Các Nhà Làm Luật

Luật Đất đai 1993 đã trao cho người dân 5 quyền: sử dụng, chuyển nhượng, thừa kế, thế chấp và cho thuê quyền sử dụng đất. Nhưng, so với Hiến pháp 1992, Luật Đất đai 1993 có một điểm lùi. Hiến pháp ghi: “Nhà nước giao đất cho các tổ chức và cá nhân sử dụng ổn định lâu dài”. Trong khi Luật chỉ giao đất cho cá nhân và chỉ giao có thời hạn. Ông Tôn Gia Huyên giải thích: “Thời hạn giao đất thực chất chỉ là ý chí chính trị, là sợi chỉ cuối cùng để phân biệt giữa sở hữu tư nhân và sở hữu Nhà nước”. Là ranh giới để trấn an những người vẫn còn tin, Việt Nam tiếp tục đi lên chủ nghĩa xã hội.

Nhưng, cái ranh giới tưởng có giá trị trấn an ấy đã lại rất mù mờ, mù mờ ngay trong đầu chính các nhà lập pháp. Tháng 7-1993, sau bốn buổi thảo luận trên Hội trường về Luật Đất đai, các đại biểu miền Nam đề nghị “giao đất lâu dài” như Hiến pháp 1992, trong khi các đại biểu miền Bắc và miền Trung lại tán thành giao đất có thời hạn; thậm chí có đại biểu còn đòi rút ngắn thời hạn giao đất xuống còn từ 10-15 năm. Trong tính toán của nhiều người, giao đất có thời hạn nghĩa là sau đó Nhà nước có thể lấy lại để giao cho người khác. Đại biểu Đặng Quốc Tiến, Bắc Thái, nói: “Đất ít, người đông, giao có thời hạn thì sẽ bảo đảm cho công tác điều chỉnh đất đai khi có biến động nhân khẩu”. Ông Nguyễn Bá Thanh, khi ấy là Chủ tịch Thành phố Đà Nẵng, đã rất hăng: “Đi nghĩa vụ quân sự 2 năm thì kêu dài, giao đất 20 năm thì bảo ngắn”.
Khi Luật Đất đại 1993 được đưa ra sửa đổi, Chính phủ đề nghị nâng thời hạn giao đất nông nghiệp từ 20 năm lên 50.

Trong hai ngày 14 và 16-11-1998, nhiều đại biểu cũng đã phản ứng, thậm chí còn có phần gay gắt. Chủ nhiệm Hợp tác xã nông nghiệp Đại Thắng, Đại Lộc (Quảng Nam) ông Trần Văn Mai nói: “Số nông dân chưa có đất đang trông chờ cho hết thời điểm 20 năm, bây giờ đã được 5 năm, còn 15 năm nữa họ sẽ được chia đất. Nếu bây giờ ta tăng thời hạn lên 50 năm sẽ là một sự hụt hẫng lớn của nhân dân với Đảng”. Theo cách hiểu của ông Trần Văn Mai: “Hoặc hết hạn 20 năm, hoặc người sử dụng đất chết, chúng ta sẽ thu hồi cấp lại cho những nhân khẩu phát sinh”. Nhưng, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Trị, ông Nguyễn Đức Hoan đã phát biểu: “Đừng lo cho 20 năm sau không có đất để phân phối lại. Bây giờ ở ta 80% dân số làm nông nghiệp. Không lẽ 20 năm sau cũng 80%?”. Chủ tịch Hội nông dân tỉnh Đồng Tháp ông Trương Minh Thái cho rằng: “Đừng nghĩ chúng ta chỉ có thể điều phối ruộng đất ở nông thôn bằng cách thu hồi rồi chia lại. Chúng ta đã giao cho người dân năm quyền, họ có thể để thừa kế, hoặc sang nhượng cho người chưa có đất”.

Đất Dân Quyền Quan

Năm quyền của người sử dụng đất sau đó được “pháp điển hóa” trong Bộ Luật Dân sự 1995 như các quyền dân sự. Quyền sở hữu, tuy “trá hình” này, vẫn là cơ sở pháp lý để hình thành thị trường địa ốc. Và trong giai đoạn đầu, nhờ tư vấn của World Bank, thị trường đã được điều hành bằng công cụ thuế. Cho dù do thuế suất quá cao, Luật Thuế Chuyển quyền sử dụng đất, ngay lúc ấy, đã khiến nhà đất đóng băng nhưng sử dụng công cụ thuế chính là thừa nhận giá trị các giao dịch dân sự liên quan tới đất đai. Tuy nhiên, chính quyền các cấp có vẻ như không mấy mặn mà với vai trò đứng ngoài. Các giao dịch, đặc biệt là mua bán đất đai đã bị hành chánh hóa: Nhà nước thu hồi đất của người bán rồi giao đất cho người mua. Thay vì thu thuế chuyển quyền, người mua phải đóng tiền sử dụng đất, đặt người có đất trong tình thế phải trả tiền hai lần.

Đỉnh cao của sai lầm về chính sách là Pháp lệnh 14-10-1994 và Nghị định 18, hướng dẫn thi hành Pháp lệnh đó. Theo Nghị định 18, các tổ chức không còn được giao đất có đủ các quyền như Hiến pháp 1992. Những doanh nhân tiên phong như Tăng Minh Phụng, Liên Khui Thìn, Trần Quang Vinh… đã vay hàng ngàn tỷ đồng để mua đất, sau Nghị định 18 phải chuyển những lô đất ấy thành đất thuê và chỉ được thế chấp ngân hàng theo giá trị số tiền thuê đã trả cho nhà nước. Khi bị bắt, cũng nhân danh “đất đai thuộc sở hữu toàn dân”, Hội đồng thẩm định do Nhà nước lập ra đã tính, có những mét vuông đất, giá không bằng que kem. Đất biệt thự đường Trần Phú, Vũng Tàu, mà chỉ được Tòa công nhận giá ba-trăm-đồng/m2. Khoản chênh lệch giữa giá thực mua và giá của Tòa được coi là thất thoát để buộc tội các doanh nhân này lừa đảo.

Trong tù, có lúc Minh Phụng nói với Luật sư Nguyễn Minh Tâm: “Xin luật sư hãy nhìn vào mắt em để xem em có phải là người lừa đảo?”. Ngày 12-7-1999, khi nghe Luật sư Tâm nhắc lại câu này Minh Phụng đã bật khóc trước Tòa. Cũng đầu tư vào đất đai cùng một phương thức tuy khác quy mô, nhưng, thái độ của Nhà nước với giá đất đã biến ông Lê Văn Kiểm, Huy Hoàng, thành anh hùng và tử hình ông Tăng Minh Phụng.

Danh Chính Ngôn Thuận

Đầu tháng 12-2011, Chính quyền Đà Nẵng nơi ông Nguyễn Bá Thanh là Bí thư kiêm Chủ tịch Hội đồng Nhân dân đã đề nghị cho tư nhân sở hữu đất đai. Sau 20 năm lãnh đạo một địa phương, có lẽ ông Nguyễn Bá Thanh nhìn thấy, quyền sở hữu trá hình đã đặt đất đai của người dân vào tay chính quyền cấp huyện với quá nhiều rủi ro. Điều 38, Luật Đất đai 2003, nói: Nhà nước chỉ thu hồi đất khi “cá nhân sử dụng đất chết mà không có người thừa kế” (khoản 7). Nhưng, tại khoản 10 cũng của Điều 38, Luật lại mở ra khả năng: Nhà nước thu hồi những phần đất “không được gia hạn khi hết thời hạn”. Chính quyền cấp huyện được Luật giao quyền giao đất và thu hồi đất của cá nhân và hộ gia đình. Nếu chính quyền Tiên Lãng áp dụng điều 67, tiếp tục giao đất cho ông Vươn, thì đã không có gì xảy ra, nhưng họ đã đẩy ông vào khoản 10, Điều 38: Thu hồi đất vì “không được gia hạn” khi thời hạn giao đất của ông đã hết.

Sau “trái bom Đoàn Văn Vươn”, chúng ta biết, khu đất đầm mà anh có không phải là đất được nhà nước giao mà là đất do gia đình anh phải lấn biển, khai hoang. Suốt 5 năm “trầm mình dưới nước từ mờ sáng tới tận tối khuya”, biết bao lần bị bão biển cuốn phăng để đắp được một bờ kè dài hai cây số, tạo nên bãi bồi màu mỡ và một khu đầm nuôi tôm cá rộng gần 40 hecta. Cũng nơi đây, anh Vươn mất một đứa con gái 8 tuổi vì khi cha mẹ mải làm con gái của anh đã rơi xuống cống. Đừng nói chuyện thu hồi, lẽ ra chính quyền Tiên Lãng phải xấu hổ khi ký quyết định giao cho anh Vươn phần đất của chính anh, phần đất mà anh Vươn đã phải gắn bó suốt 20 năm, đã đổ cả mồ hôi và máu.

Nếu như, quyền sở hữu về đất đai của người dân được công nhận, thì cách khai hoang, lấn biển của gia đình anh Vươn phải được coi như một hình thức thụ đắc ruộng đất mà từ xa xưa cha ông ta đã áp dụng cho người dân để ngày nay Việt Nam liền một dải từ Lạng Sơn đến Mũi Cà Mau. Nếu như quyền sở hữu về đất đai của người dân được công nhận, Chính quyền không thể hành chính hóa các giao dịch dân sự liên quan đến đất đai. Các đại gia không thể thậm thụt với đám cường hào thu hồi những mảnh đất của dân mà họ mua không được.

Nhưng đó là câu chuyện có thể được thảo luận trong quá trình sửa đổi Hiến pháp. Người dân đang dõi theo thái độ của Chính phủ, của Ủy ban Thường vụ Quốc hội trước trường hợp Đoàn Văn Vươn.

Theo cách giải thích của Giám đốc Công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca thì đất ông Vươn nằm trong vùng quy hoạch xây dựng một sân bay quốc tế. Nếu thu hồi bây giờ hoặc chuyển thành thuê thì mai này nhà nước không phải bồi thường cho ông Vươn. Đỗ Hữu Ca nói: “Với công trình đặc biệt quan trọng như thế thì đền bù sẽ rất lớn. Ông Vươn cố giữ lại như thế để lấy đền bù khi dự án được triển khai”. Có thể Đỗ Hữu Ca là một công chức mẫn cán chứ không phải là “cụ Bá”. Nhưng, lo quyền lợi của nhà nước sao không tính quyền lợi của dân, không tính máu và mồ hôi 20 năm của gia đình anh Vươn. Chắc Đỗ Hữu Ca không nghĩ, anh em, bà con ông và chỉ vài năm nữa chính ông cũng là dân.

Đỗ Hữu Ca có lẽ không nhớ chuyện anh rể của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, sáng 17-4-2009, bị “áp giải ra khỏi hiện trường” khi chính quyền huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương tiến hành cưỡng chế thu hồi hơn 185 hecta cao su của ông để làm khu công nghiệp. Ông đã không đồng ý cho giải tỏa, mặc dù, 185 hecta cao su này ông có được nhàn hạ hơn so với công sức khai hoang, lấn sóng của anh Vươn và mức đền bù thì cao hơn gấp 20 lần giá vốn. Nhắc lại câu chuyện này để thấy, bất luận là ai, khi phải đối diện với tài sản của mình thì mới thấy của đau, con xót.

Dù sao thì hành động chống người thi hành công vụ của anh Đoàn Văn Vươn cũng phải được đưa ra xét xử. Nhưng, thông điệp mà các địa phương chờ đợi không phải là những năm tù cho anh mà là thái độ của nhà nước với chính quyền Tiên Lãng. Từ năm 2013, ruộng đất của nông dân bắt đầu lần lượt hết hạn giao đất. Nếu như quyết định của Chủ tịch Tiên Lãng Lê Văn Hiền không bị coi là sai, hơn 500 chủ tịch huyện trên cả nước có thể noi gương thu hồi đất đáo hạn của nông dân để… giao, thì không biết điều gì sẽ xảy ra. Đừng chậm trễ và đừng để “quả bom Đoàn Văn Vươn” lại nổ.

Chủ đề Tin tức đó đây | Tagged , , , | 1 phản hồi »

Nhạc khi lập trình

Khi lập trình bạn nghe nhạc gì?

View Results

Loading ... Loading ...

Chủ đề Lập trình | Tagged , | 4 phản hồi »

Tái tái xuất

PTH.

Chủ đề Tin tức đó đây | Phản hồi »

Một cách để có đại học “Đẳng Cấp Quốc Tế”

Theo bài này ở tờ Science (đọc ở đây nếu bị chặn)

Two Saudi institutions are aggressively acquiring the affiliations of overseas scientists with an eye to gaining visibility in research journals.

At first glance, Robert Kirshner took the e-mail message for a scam. An astronomer at King Abdulaziz University (KAU) in Jeddah, Saudi Arabia, was offering him a contract for an adjunct professorship that would pay $72,000 a year. Kirshner, an astrophysicist at Harvard University, would be expected to supervise a research group at KAU and spend a week or two a year on KAU’s campus, but that requirement was flexible, the person making the offer wrote in the e-mail. What Kirshner would be required to do, however, was add King Abdulaziz University as a second affiliation to his name on the Institute for Scientific Information’s (ISI’s) list of highly cited researchers.

“I thought it was a joke,” says Kirshner, who forwarded the e-mail to his department chair, noting in jest that the money was a lot more attractive than the 2% annual raise professors typically get. Then he discovered that a highly cited colleague at another U.S. institution had accepted KAU’s offer, adding KAU as a second affiliation on ISIhighlycited.com.

Kirshner’s colleague is not alone. I have learned of more than 60 top-ranked researchers from different scientific disciplines—all on ISI’s highly cited list—who have recently signed a part-time employment arrangement with the university that is structured along the lines of what Kirshner was offered. Meanwhile, a bigger, more prominent Saudi institution—King Saud University in Riyadh—has climbed several hundred places in international rankings in the past 4 years largely through initiatives specifically targeted toward attaching KSU’s name to research publications, regardless of whether the work involved any meaningful collaboration with KSU researchers.

Một giáo sư nhận xét rằng

Neil Robertson, a professor emeritus of mathematics at Ohio State University in Columbus who has signed on, says he has no concerns about the offer. “It’s just capitalism,” he says. “They have the capital and they want to build something out of it.” Another KAU affiliate, astronomer Gerry Gilmore of the University of Cambridge in the United Kingdom, notes that “universities buy people’s reputations all the time. In principle, this is no different from Harvard hiring a prominent researcher.”

Chủ đề Tin tức đó đây | Tagged , | 1 phản hồi »

Hội thảo Tết 2012

(mượn nhà anh Hưng để quảng cáo một chút vì ở đây đông người :-) )

Một số cập nhật:

1. Thông tin mới về giá vé dự kiến:

* Đăng ký trước ngày 17/12/2011: 200.000 đồng/người.

* Đăng ký trước ngày 31/12/2011: 300.000 đồng/người.

* Đăng ký trong ngày hội thảo: 500.000 đồng/người.

Chúng tôi nhận thanh toán thanh toán bằng tiền mặt khi bạn đến dự hội thảo. Tất cả loại vé đều giảm 50% nếu có thẻ sinh viên còn hiệu lực.

Xin nhấp vào đây để đăng ký.

2. Mời gửi tham luận:

Hội thảo Tết là một diễn đàn để thảo luận những kinh nghiệm thực tiễn trong việc đảm bảo an toàn cho sản phẩm và hệ thống thông tin của doanh nghiệp, cũng như những nghiên cứu và phát triển mới nhất trong lĩnh vực an toàn thông tin ở Việt Nam cũng như trên thế giới. Tham luận có thể thuộc các chủ đề như:

  • Ứng dụng web và các khung ứng dụng.
  • Trình duyệt web và HTML5.
  • Thiết bị di động.
  • Điện toán đám mây.
  • Thương mại điện tử.
  • Phần mềm độc hại và an toàn cho người dùng cuối.
  • Tấn công từ chối dịch vụ.
  • Phòng chống và phát hiện xâm nhập.
  • Theo dõi và quản trị an toàn mạng.

Chúng tôi khuyến khích những tham luận bàn về các đề tài như:

  • Lập trình an toàn trên Android hoặc iOS.
  • Những tính năng mới trong HTML5 và ảnh hưởng của chúng đến sự an toàn của web
  • An toàn trong sử dụng công nghệ điện toán đám mây.
  • Đảm bảo an toàn cho một trang ngân hàng điện tử, thanh toán điện tử hoặc website buôn bán sản phẩm.
  • Kiện toàn an ninh cho những khung ứng dụng quen thuộc như .NET, LAMP, Ruby On Rails, Django, v.v.
  • Bài học rút ra từ những lần bị tấn công từ chối dịch vụ.
  • Kiện toàn an ninh cho hệ thống mạng nội bộ doanh nghiệp.
  • Kinh nghiệm xây dựng và triển khai các hệ thống phòng chống và phát hiện xâm nhập.

Xin nhấp vào đây để gửi tham luận.

Đã thành thông lệ, hằng năm vào dịp giáp Tết, ban quản trị diễn đàn HVA đều tổ chức một buổi họp mặt thân tình giữa các thành viên tích cực của diễn đàn. Tết Canh Thìn 2012 năm nay, song song với buổi họp mặt truyền thống, HVA sẽ phối hợp cùng với VNSECURITY tổ chức một hội thảo mini, nơi diễn giả trong và ngoài nước trình bày và trao đổi:
  • Những kinh nghiệm thiết thực trong việc đảm bảo an toàn cho sản phẩm cũng như hệ thống thông tin của doanh nghiệp.
  • Những nghiên cứu và phát triển mới nhất trong lĩnh vực an toàn thông tin ở Việt Nam cũng như trên thế giới.

Xin mời đăng ký tham gia và gửi bài tham luận ở đây (SSL).

Chủ đề Chưa phân loại | Phản hồi »

Chuỗi essays về tương lai của computing trên NY Times

Ngoài ra còn có vụ bầu bán về tương lai của computing mà ai cũng có thể tham gia.

Chủ đề Ảnh hưởng của CNTT | Tagged , , | 3 phản hồi »

Bạn phá mã được không?

Câu hỏi phỏng vấn thú vị của GCHQ:

Giải được câu này sẽ còn hai câu tiếp theo. GCHQ được xem là NSA của Anh quốc. Cụ Alan Turing từng làm việc ở đây thời chiến tranh thế giới thứ hai. GCHQ cũng là nơi phát minh ra mật mã khóa công khai vào năm 1973, 3 năm trước Diffie-Hellman và 4 năm trước RSA.

Chủ đề Bảo mật và mật mã học, Dành cho du học sinh, Vui - Giải Trí | Tagged , | 2 phản hồi »

I’m impressed!

Rất ấn tượng!

Đọc tiếp »

Chủ đề Trí tuệ nhân tạo | Tagged , | 4 phản hồi »

Wow!

Angie Vazquez là một cô bé 10 tuổi. Ban nhạc Vazquez Sounds gồm Angie và hai anh Abelardo (15 tuổi, guitar/bass/piano) và Gustavo (13 tuổi, trống).

Đọc tiếp »

Chủ đề Âm Nhạc | Tagged , , , | 6 phản hồi »

Lớp học mật mã miễn phí của Stanford

Cập nhật: Lớp an toàn máy tính cũng sẽ được dạy miễn phí vào học kỳ mùa đông 2012! Lớp này là phiên bản mở của lớp CS155. Hai mảng đề tài thú vị mà lớp này sẽ giới thiệu là khai thác – phòng chống các lỗ hổng hư bộ nhớ và an toàn web. Nhóm nghiên cứu an toàn web của Stanford là những người tiên phong trong lĩnh vực này. Tôi nghĩ nếu không có thời gian thì chỉ nên học lớp mật mã, rồi sau đó xem dần bài giảng của lớp CS155 cũng được.

Chúng ta đang sống trong một thời đại rất thú vị ;-) . Stanford vừa thông báo họ sẽ mở lớp dạy mật mã miễn phí do giáo sư Dan Boneh đứng lớp. Đây là phiên bản mở của lớp CS255 mà tôi học hồi năm ngoái. Loạt bài mật mã hiện đại mà tôi đang viết cũng là dựa trên nội dung của CS255.

Dan Boneh là chuyên gia hàng đầu thế giới về mật mã ứng dụng và cũng là giáo sư tuyệt vời nhất mà tôi từng được học. Không chỉ dạy cho bạn tất cả những gì bạn cần phải biết về mật mã ứng dụng, mà Dan còn sẽ truyền cho bạn niềm đam mê mật mã nói riêng và học thuật nói chung.

Đây là một cơ hội không thể bỏ qua! Tôi sẽ đã đăng ký (tự nguyện) làm trợ giảng và hi vọng là tôi sẽ hỗ trợ được cho các bạn chưa sử dụng tốt tiếng Anh theo đuổi lớp học này.

Tự dưng thấy vui quá ;-) .

Chủ đề Chưa phân loại | Tagged , | 10 phản hồi »